Vợ Shark Bình lập vi bằng, đề nghị xử phạt Phương Oanh vì đưa tin sai sự thật

 Đại diện ủy quyền của bà Đào Lan Hương khẳng định phía nữ CEO đang thu thập chứng cứ hành vi vi phạm của diễn viên Phương Oanh. Vào ngày 25/9 vừa qua, vợ Shark Bình là bà Đào Lan Hương cho biết "sẽ làm văn bản gửi đi các cơ quan quản lý để xử lý những hành vi, tư cách không phù hợp với thuần phong mỹ tục". Nữ CEO thẳng thắn cho biết sẽ đáp trả hành động của diễn viên Phương Oanh trong thời gian vừa qua bằng những thủ tục pháp lý để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà và các con. Mới đây vào chiều ngày 26/9, khi trả lời với Zing đại diện của bà Đào Lan Hương cho biết nữ CEO đã lập vi bằng những bài đăng của diễn viên Phương Oanh trên mạng xã hội có nội dung về chuyện tình giữa ông Nguyễn Hòa Bình (Shark Bình) và nữ diễn viên.

Hình ảnh của vợ Shark Bình, bà Đào Lan Hương Người này nói thêm dù thời điểm hiện tại nữ chính Quỳnh búp bê đã xóa hoặc ẩn những bài viết trên, tuy nhiên ở nhiều phương tiện truyền thông đã lưu trữ hình ảnh bài viết của Phương Oanh có liên quan đến Shark Bình. Đối với những bài viết này, phía bà Đào Lan Hương vẫn sẽ lập vi bằng. "Việc Phương Oanh khẳng định ông Bình độc thân khi 2 người đến với nhau là thông tin sai sự thật. Chúng tôi đã lập vi bằng các bài viết nhằm củng cố chứng cứ chứng minh hành vi vi phạm và đề nghị xử phạt nữ diễn viên này", đại diện của nữ CEO chia sẻ. Về việc chưa ly hôn với bà Đào Lan Hương, Shark Bình từng giãi bày: "Sau một thời gian cố gắng, đến giữa năm 2020 thì chúng tôi chính thức không còn chung sống nữa. Cho đến khi cảm thấy không thể cứu vãn thì tôi đã nộp đơn đồng thuận ly hôn ra tòa để chờ xét xử và ra quyết định theo trình tự thủ tục".

 




Nghèo

 NGHÈO.....!!!!


Cuối đông Xuân sắp tới rồi 

Tiền thì chẳng có Bà ngồi ở đây

Trời thương gọi một đám mây

Một mê nón rách ngồi đây bán mày..(Cún)..


Vuốt ve che chở trên tay

Vì nghèo tao phải bán mày cún ơi

Cún Mẹ quấn quýt chẳng rời

Thương mày nước mắt tao rơi cún àh


Cún ơi hãy hiểu cho Bà

Bán mày Bà cũng xót xa vô cùng

Cuối năm ngày tận tháng cùng

Bông hoa cái lễ cúng Ông cún àh


Cầm tiền cún đã đi xa

Ở nhà ngoan ngoãn trông nhà cún cưng

Bà giờ đúng nghĩa người dưng

Vài đồng bạc lẻ rưng rưng lệ sầu


Cún ơi đừng sủa gâu gâu

Thôi đừng kêu nữa Bà sầu tâm can

Nhìn theo nước mắt ngập tràn

Vì nghèo nên phải chia đàn cún ơi...!!!!


Công Vũ

Ảnh mạng



Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại"

 Dân mạng cười rần rần với việc "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" vinh danh hàng loạt "nhà thơ" vì "đã có thành tích đóng góp cho nền thơ Báo Facebook nhân loại năm 2022".



Từ sáng 26.7, những bảng vàng vinh danh này được chia sẻ ngập tràn trên Facebook. Mà chia sẻ ở đâu cũng khiến người xem bật cười.

Một nhà thơ có tiếng ở TP.HCM nói: "Tôi cười từ sáng đến giờ. Tôi không thể nhịn cười vì không nghĩ rằng họ lại nghĩ ra cái trò này được. Trên đời này làm gì có "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại". Thế mà trong bảng vàng vinh danh họ in như thật. Lại còn có cả chủ tịch. Thật không thể hiểu nổi".

Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 1
Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 2

Một nhà thơ khác cũng ở TP.HCM cho biết: "Đây chỉ là trò 'tự sướng' của một nhóm người có vẻ thích làm thơ trên Facebook mà thôi. Nhưng họ in cả vàng vinh danh thì thấy quả thật là ghê gớm lắm. Mà cũng nhờ vậy nên cả "cõi mạng" Facebook đã được dịp cười rân trời".

"Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" là một nhóm công khai trên Facebook chỉ có 325 thành viên (tính đến 11 giờ ngày 26.7). Cách đây không lâu, một số người khởi xướng việc in bảng vàng vinh danh thành viên. Thành viên muốn được in bảng vàng vinh danh từ "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" sẽ phải nộp một khoản tiền dao động từ 300.000 đồng đến 400.000 đồng. Những người khởi xướng còn cho biết "sẽ in thẻ nhà báo, thẻ nhà thơ cho những ai có tiêu chuẩn".

Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 3
Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 4
Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 5

Để rồi có những thành viên ở mọi lứa tuổi, ở khắp nơi "viết đơn", thực tế là bài viết trên Facebook, bày tỏ: "Tôi thấy mình có khả năng làm báo mạng Facebook. Nên đề nghị hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại cấp thẻ nhà báo để tiện khi tác nghiệp" (!?).

Tính đến nay, có hàng chục, thậm chí cả trăm thành viên đã thấy tên mình (cùng địa chỉ) được xướng tên trong bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" vì "đã có thành tích đóng góp cho nền thơ Báo Facebook nhân loại năm 2022". Không ít người hồ hởi, đăng ảnh bên cạnh bảng vàng vinh danh để bày tỏ sự hạnh phúc vô bờ khi nhận được niềm vui từ "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" do "Chủ tịch Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" Lê Hồng Phú ký tên, đóng dấu.

Cười ngả nghiêng với bảng vàng vinh danh của "Hội đồng Thơ Báo Facebook nhân loại" - ảnh 6

Có ý kiến cho rằng đây là hoạt động nhằm an ủi, động viên nhau của một bộ phận người yêu thơ, thích thơ của nhóm người trên Facebook. Tuy nhiên, đa số ý kiến cho rằng việc làm này là "tào lao, hết sức vớ vẩn", cũng như vô tình 'cào bằng' danh xưng nhà thơ, xúc phạm những nhà thơ thành danh...

HỌA SĨ THỜI NAY LOẠN

 😡HỌA SĨ THỜI NAY LOẠN ,LOẠN LẮM RỒI. 😡😡😡


Hình như họa sĩ giờ loạn luôn gồi.

Mà mấy ông văn hóa thông tin , sao lại để cho họa sĩ họ tự tại thế nhỉ. Xem thử họ có làm tròn trách nhiệm không ,hay đầu óc có vấn đề. Bức tranh về người chiến sĩ 1954 đã bị chỉ trích là bức tranh không có tâm ,người chiến sĩ Việt Nam ,đâu có móm mém sún răng và áo rách như vậy .Đó chẳng qua là bức tranh của một thằng phản động không hơn không kém ,còn giờ lại là những bức tranh nghe nói vẽ về thi sĩ Hồ Xuân Hương ,vẽ bôi bác quá ,nó có khi nào thấy bà mặc yếm chưa ,thời đó nó đang ở lỗ nẻ nào hả. Vậy sao khi đăng ký triển lãm mà sở văn hóa thể thao thông tin và du lịch sở tại lại không kiểm chứng,mù hết rồi, hay có lót tay không mà tiếp tay cho hành động phỉ báng văn hóa Việt Nam. Đề nghị bộ văn hóa thể thao thông tin và du lịch 🇻🇳 hãy vào cuộc và đưa ra những xử lý nặng cần thiết để những họa sĩ này và những lãnh đạo sở tại không còn chỗ đứng trong nghành văn hóa thông tin nữa .

P/S: Buồn cho một thế hệ họa sĩ mù ,mù về lịch sử, mù về văn hóa, và mù cả về tâm 😡😡😡😡😡😡,cái giờ họ vẽ không phải vì cái đẹp ,cái hay của đất nước. Mà họ vẽ là vì cái sự nổi tiếng ảo, vì cho rằng khác người thì mau nổi tiếng hơn ,còn bọn cấp giấy phép cho triển lãm thì ngoài 3 cái mù kia còn có cái gọi là ngu dốt nữa 😡😡😡


          Ảnh mạng xã hội 

      Tô Hùng .

       25/7/2022


#HungGauKhua





SAU BAO NĂM LƯU LẠC NHƯNG CUỐI CÙNG VẪN "ÚP MẶT VÀO SÔNG QUÊ"

       Hoa Sen

        Sự trở về của ca sĩ Khánh Ly sau bao năm bên xứ tự do với nghệ danh "nữ hoàng chân đất" thu hút khá nhiều quan tâm của dư luận bởi theo ca sỹ này tâm sự có lẽ đây sẽ là "show" diễn cuối cùng như một lời chia tay đến người hâm mộ. Một giọng ca gắn bó với nhạc Trịnh trong thời gian dài đã chiếm được kha kha sự mến mộ của khán giả, những người đắm đuối với dòng nhạc này và tất nhiên người ta cũng không quên những ca khúc với lời lẽ sặc mùi chống cộng của "nữ hoàng không đi dép" khi còn ở bên thiên đường tự do.

        Sau nhiều năm lưu lạc xứ người nhưng cuối cùng ở độ tuổi xế chiều Khánh Ly lại Việt Nam (mà không phải Mỹ hay quốc gia phát triển nào đó) là địa chỉ để tổ chức "show" diễn chia tay người hâm mộ là tôi thấy tư tưởng, nhận thức của ca sĩ nào đang thay đổi. Có lẽ ở cái ngưỡng đít 77 đầu 78, ca sĩ Khánh Ly mới nhân ra đâu mới là quê hương, đâu mới là mảnh đất đáng sống, là nơi có thể gửi gắm cuộc đời còn lại sau khi giải nghệ.


        Các cụ có câu "đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại", chuyện cũ chúng tôi cũng không muốn nhắc lại, muốn về thì xin cứ tự nhiên nhưng hãy nhớ chỉ mang tinh hoa về thôi nhé. Còn mấy thứ cực đoan, nhỏ nhen, sân hận thì hãy quăng nó vào sọt rác đi đừng mang nó về Việt Nam. Về để sống lại trong lòng người hâm mộ bằng những ca từ trứ danh của nhạc sĩ họ Trịnh thì được nhưng nếu về lại để ý này, ý khác thì một "nữ hoàng chân đất" chứ 100 "nữ hoàng chân" đất cũng chả thể làm được gì đâu.

        Về để góp phần thăng hoa thêm cho những nốt nhạc Trịnh, về để coi đất nước giờ đây tươi đẹp cỡ nào rồi qua bển mà truyền tai với những người còn đang cố đấm ăn xôi  với những sân hận, nhỏ nhen đến cùng cực cũng nên lắm. 

        Việt Nam giờ khác lắm rồi, phát triển mạnh mẽ và là điểm đến hấp dẫn của nhiều quốc gia trên thế giới ; vị thế và uy tín trên thế giới ngày càng tăng cao và có những đóng góp quan trọng trong hoạt động gìn giữ hòa bình thế giới. Đời là mấy tí, mọi thứ rồi đều có sự thay đổi, chỉ  là tích cực lên hay ngày càng tiêu cực đi mà thôi./.

LLVT Quân khu 7: Triển lãm “Uống nước nhớ nguồn, tri ân những người có công với cách mạng”

 Nhân kỷ niệm 75 năm Ngày thương binh-Liệt sỹ (27/7/1947 – 27/7/2022), sáng ngày 12/7, Bộ tư lệnh Quân khu 7 khai mạc triển lãm với chủ đề “Uống nước nhớ nguồn, tri ân những người có công với cách mạng” tại Bảo tàng QK7 Số 247 Hoàng Văn Thụ, phường 1, quận Tân Bình, TP.HCM.



Lãnh đạo Quân khu 7 và Bảo tàng Quân khu cắt băng khai mạc triển lãm

Thời gian qua, LLVT QK7 đã thực hiện hiệu quả công tác tuyên truyền, giáo dục đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa” trên các phương tiện thông tin đại chúng. Quân khu cùng với các ban ngành, tổ chức chính trị-xã hội trên địa bàn phối hợp tổ chức nhiều hoạt động chăm lo cho gia đình chính sách; quy tập hài cốt liệt sỹ tại chiến trường Campuchia về nước; xây dựng hàng trăm ngàn nhà tình nghĩa, tình thương, nhà đại đoàn kết, nhà nghĩa tình quân dân; nhận phụng dưỡng suốt đời nhiều mẹ VNAH còn sống.






Một số hình ảnh đại biểu, cán bộ, chiến sỹ LLVT QK 7 và người dân tham quan triển lãm

Triển lãm lần này giới thiệu hơn 500 hình ảnh, tài liệu, hiện vật và trên 200 đầu sách được chia thành 4 đề mục chính là: Chủ tịch Hồ Chí Minh với công tác Thương binh-Liệt sỹ, Vì nước quên thân, LLVT QK7 “Uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa”, Sáng mãi phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Triển lãm là một hoạt động thiết thực góp phần tuyên truyền, tưởng nhớ và trân trọng sự hi sinh, cống hiến của các thương binh, liệt sĩ cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đây cũng là dịp giáo dục lý tưởng cách mạng, hun đúc tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.

ĐỨC MINH

Sơn Đặng kẻ đi khắp nơi để ăn cắp cổ vật

 Facebook: https://www.facebook.com/hn.dangdong

Là họa sỹ nghiệp dư, thỉnh thoảng Sơn Đặng có chút tác phẩm hội họa trừu tượng. Thời gian chính, Sơn Đặng đi khắp nơi tại miền Bắc Việt Nam để tìm kiếm lấy trộm những tác phẩm văn hóa, những cổ vật có  giá trị cao bán lại bộn tiền. Làm giàu bằng nghề buôn bán cổ vật là vi phạm Pháp luật Việt Nam, đề nghị các cơ quan bảo vệ Di sản vào cuộc xử lý gã họa sĩ dỏm Sơn Đặng này







Hạ ơi

  Cái cây khá to nên đã ôm trọn cả 4 đứa vào sau lưng trông rất kín đáo và an toàn. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thằng Thủy nói thầm vào tai, bàn về kế hoạch hù ma Bà 6. Tôi và Tí khuyên ngăn nhưng thằng Thủy khơi lại chuyện xưa:....

***


Dưới cái nắng chói chang 40 độ C nhưng người nông dân trên cánh đồng Tây Nguyên này vẫn cắm cúi cuốc từng nhác đầy nặng trĩu. Khí hậu đặc sản là nắng và gió cộng với địa hình sườn núi nên hình ảnh "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để sống qua ngày chẳng có lạ lẵm gì với những con người ở nơi đây.

Cẩn, Thủy, Tí, và tôi là những người bạn chí cốt, đến độ chúng tôi đã từng bắt chước cắt máu ăn thề giống như một bộ phim trung cổ. Như để biểu lộ nghĩa tình mặc dù thằng lớn nhất trong nhóm là Cẩn chỉ vừa bước sang tuổi thứ 10. Nó lớn hơn chúng tôi một tuổi, nhưng cả 4 đứa đều hộc chung một lớp, vì nó học giỏi quá nên cô giáo muốn giữ nó lại để học lớp 2 thêm một năm nữa. Cẩn có dáng người cao to, nên cả cái trường này chẳng tìm được đối thủ nào về đấm đá với nó cả, nói chung khi chơi với nó thì chỉ có Thầy Cô là nổi sợ trong trường của tôi thôi. Ba Má thằng Thủy quá ngán ngẩm vì hai người anh nghịch ngợm, quậy phá của nó nên khi sinh nó ra Ba Má nó quyết định đặt cho nó cái tên vô cùng nữ tính. Và mong rằng nó sẽ ngoan ngoãn, hiền lành nhưng con nhà nong, không giống lông cũng giống cánh thôi. Tí là đứa học giỏi nhất trong nhóm, à không, phải là học giỏi nhất lớp, nên nó được làm lớp trưởng đó là mặc định. Tính tình khắc, vóc dáng ung dung, gương mặt bậm trợn là những gì là tính không có. Thay vào đó là tính tình trái ngược với vóc dáng nhỏ con, tóc bổ luống hai mái lãng tử, nên trong lớp chẳng có ai nể nan lớp trưởng Tí cả. Tôi sống với gia đình có đông anh em, nên Ba Mẹ tôi luôn vất vả làm lụm để có tiền cho anh em tôi đi học đến nơi, đến chốn. Ba tôi đi lái xe ủi, xe múc ở tận biên giới nên Ba tôi lâu lắm mới có dịp về thăm gia đình, tôi ít được tiếp xúc với Ba nên tôi luôn nghĩ rằng Ba tôi là người khó tính.

Vì kinh tế khó khăn nên điều kiện sống và sinh hoạt của những đứa trẻ ở nơi đây không được đầy đủ tiện nghi như bạn bè đồng trang lứa ở như thành phố xa, tráng lệ. Hầu hết trẻ em nơi đây có tuổi thơ rất dữ dội với như trò chơi dân gian, vận động cơ thể, và chúng tôi cũng không có gì ngoại lệ. Mùa hè năm nay dến với chúng tôi cũng giống như bao mùa hè khác, chúng tôi dứt khoác bỏ sách vở sang một bên. Đầu óc chúng tôi bây giờ thư thái hưởng thụ một mùa hè trên những cách đồng lúa bát ngát, những con suối thơ mộng, và bầu trời xanh trong.

ha-oi

Buổi chiều kim đồng hồ chỉ sang giờ thứ bốn, thì tiếng chuông báo thức mang tên Cẩn đã réo gọi tôi ở dàng mướp bên cạnh nhà. Tôi biết đã đến giờ tập hợp cho một trận đấu bóng đá mà ngày nào nó cũng diễn ra giữa đội chúng tôi và đội xóm bên. Tôi đi cùng Cẩn đến gốc đa đầu làng thì đã thấy Tí và Thủy mà không cần phải nhắn tin, hay điện thoại, với lại kiếm đâu ra điện thoại mà nhắn. Cả 4 thằng cùng chạy đua xem ai đến cánh đồng nhanh hơn, cũng như để khởi động cho trận đấu cân não. Nổ cho nó gây cấn vậy thôi chứ trước giờ bóng lăn thì tôi đã biết người thắng, vì nếu chúng tôi thua thì đội kia sẽ được nếm trải cú đấm uy lực từ tay thằng Cẩn. Trận đấu kết thúc là màn thư giãn xương khớp trong con suối mát lạnh, tắm xả láng đến lúc mặt trời ửng hồng vẫy chào xuống núi thì tôi biết mình có bổn phận phải về nhà.

Đường về nhà đầy rẫy những chiến tích trên môi miệng của đấu ngày hôm nay thì bất chợt đằng xa chúng tôi thấy bóng dáng ai đó đang cắm cúi sệt soạt giữa những lùm cỏ cao vút. Vì trời đã mờ tối, chúng tôi lại gần hơn mới nhận ra đó là Bà 6 đang tranh thủ cắt những bó cỏ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Thủy đưa tay lên miệng như kiểu im lặng, và ra lệnh tất cả nấp vào cái cây cạnh đó. Cái cây khá to nên đã ôm trọn cả 4 đứa vào sau lưng trông rất kín đáo và an toàn. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thằng Thủy nói thầm vào tai, bàn về kế hoạch hù ma Bà 6. Tôi và Tí khuyên ngăn nhưng thằng Thủy khơi lại chuyện xưa: Vụ Bà 6 mắng vốn Ba Má nó về chuyện nó ăn hiếp cháu trai của Bà 6, tôi nghe xong chuyện liền bị thuyết phục ngay.

Thằng Thủy mở màn bằng những khóc nghe có phần man rợn khi đứng một mình với màn đêm bao trùm. Lạ lùng thay, khi thằng Thủy cất giọng lại xuất hiện theo những cơn gió vi vu, kéo theo những chiếc lá khô bay bay, một sự kết hợp vô cùng hoàn hảo. Bà 6 đứng khựng người dậy mắt nhìn chăm chăm về phía cái cây, với một người mê tín như Bà 6 thì có lẽ Bà đang tin mình gặp ma thật. Thiên thời địa lợi thúc đẩy tôi tiếp bước bằng những tiếng kêu la:"oan ức quá, oan ức quá" tôi bắt chước theo từ đĩa truyện ma mà anh tôi hay nghe. Thằng Cẩn giả tiếng quạ kêu, còn Thằng Tí vẫn ngồi im theo chỉ dẫn, bảng cửu chương thì Tí đọc vanh vách chứ mấy cái trò này nó ngay thơ, trong trắng như tờ giấy kiểm tra của tôi. Cả 4 chúng tôi cùng phối hợp nhịp nhàng uyển chuyển, nghe thấy thảm thiết vô cùng. Đến nước này Bà 6 hét toáng lên:" Làng xóm ơi, có ma" nhưng ở giữa cánh đồng này ai nghe, Bà chạy toáng loạn trong sự sợ sệt. Chúng tôi vỡ òa trong niềm vui như làm được điều gì đó lắm, bằng những tiếng cười và những cái đập tay ăn mừng, một sự trả thù ngọt ngào dành cho Bà 6.

Chúng tôi bước đều đến chiến trường của Bà 6 trong tiếng cười thúc thít, thì mới phát hiện ra Bà 6 sợ đến độ bỏ của chạy lấy người. Đôi dép cũ kỹ cùng cái liềm nằm vất vưỡn trên bó cỏ đang cắt dở. Thằng Cẩn nảy ra ý định chiếm lĩnh chiến lợi phẩm ấy để đi đổi cà-rem của Ông 9 hay đứng ở đầu làng. Vì cái bụng đói meo và chúng tôi mệt nhũ nhựi nên chúng tôi đều đồng ý tán thành cho một ý kiến không hề tồi lúc bấy giờ. Trong giỏ cà-rem của Ông 9 chỉ còn lại vỏn vẹn 4 cây, đã được chúng tôi quy đổi bằng đôi dép và liềm một cách nhanh gọn và dứt khoát. Hình như Ông 9 đã quá hời trong thương vụ này, nhưng chúng tôi cũng chẳng có lỗ thiệt gì nên cả 2 bên đều vui. Cây cà-rem ấy thật ngon lành một cách tuột độ, chúng tôi ngồi cạnh con đê để thưởng thức một cách trọn vẹn.

Chúng tôi chia tay nhau ở ngã ba, sắp đến nhà tôi liên tưởng một bữa ăn đạm bạc hôm nay do Mẹ tôi nấu, vì hôm nay Ba tôi có dịp về thăm nhà. Tôi hào hứng nhảy qua cái hàng rào hoa dâm bụt vào nhà thì tôi nhận ra cái bóng dáng ai đó quen thuộc đang nói chuyện với Ba Mẹ tôi trong phòng khách. Nhìn thoáng qua khe cửa tôi thấy vẻ mặt của Ba tôi trông rất giận dữ và đáng sợ, tôi hy vọng rằng câu chuyện họ nói không phải là của chúng tôi vừa mới gây ra. Nhưng cuộc sống mấy khi có phép mầu, tôi nghe loáng thoáng có tên Tí, Thủy, Cẩn và tôi được đề cập đến trong câu chuyện của họ, nên tôi không còn đủ bình tình để nghe tiếp. Chiến tích hào hùng của chúng tôi đã bị thổi bay để nhường cho sự lo sợ mà tôi biết chắc mình sẽ bị trộn trận no đòn từ Ba tôi. Tôi mới chợt nhớ Ông 9 đổi cà-rem là em ruột của Bà 6, có thể họ đã biết hết mọi mưu mẹo của chúng tôi, cộng thêm cái giọng khàn đặc, chua lè đặc trưng của tôi làm cho Bà tìm được manh mối dễ dàng. Tranh thủ lúc gia đình tôi chưa phát hiện tôi đã về nhà nên tôi đã chuồn thật nhanh theo hướng dàn mướp theo lối thẳng chạy đến nhà của Cẩn. Tôi bất ngờ khi thấy Cẩn vẫn đang tắm phía sau nhà một cách ung dung, tự tại như chưa có chuyện gì xảy ra, chắc Bà 6 đi tiện đường nên đã ghé nhà tôi trước. Tôi gọi Cẩn bằng cái huýt sáo quen thuộc, hắn chạy ra, nghe tôi nó vài câu hắn đã hiểu chuyện bèn vơi lấy bộ bộ mặc vào và ra hiểu phải đến nhà Thủy ngay bây giờ. Cả 3 cùng bàn kế hoạch để tránh trận đòn roi đang chờ, thì ý kiến bỏ nhà ra đi của Thủy để được tán thành một cách tuyệt đối, vì đó là con đường duy nhất để chúng tôi thoát thân. Cả 3 khẩn trương kéo đến nhà Tí để đưa nhau đào tẩu, từ đằng xa chúng tôi đã nghe tiếng roi vọt của Ba Má Tí, kèm theo hàng tá câu răn đe cấm cản không được giao du với nhóm chúng tôi nữa. Cả 3 tuyệt vọng trong việc giải cứu cho Tí, nhưng chúng tôi không còn thời gian nữa, phụ huynnh sẽ tóm được chúng tôi mất., chúng tôi phải đi ngay bây giờ,"xin lỗi Tí". Bộ thiếu Tí là một mất mác vô cùng to lớn, Thiếu đi một người thông minh để đưa ra sáng kiến giải quyết sự tình cho khó khăn phía trước.

Ngọn núi cuối làng là địa điểm chúng tôi chọn để ẩn nấu, chúng tôi đang từng bước tiến đến đó với khung màn đen tối bao trùm. Vất vả trèo lên hòn đá cao, ngồi bệt xuống thở phào nhẹ nhõng sau khi trải qua cuộc hành trình đầy hiểm trở. Chúng tôi chia nhau ra, người đi kiếm cuổi, người hái lá, bẻ cây để dựng một cái lều, đêm nay chúng tôi sẽ ngủ tại đay. Ngọn lửa từ cái bật của thằng Thủy đã nhen nhóm lên một bếp lửa đỏ rực, bên cạnh cái lều sụp sệch bằng lá cây. Ngồi trong chiếc lều, đưa tay hơ lửa để giữ ấm cho cơ thể, lòng chúng tôi hớn hở khi vừa thoát được trận đòn từ tay phụ huynh. Ngồi bàn về tương lai, chúng tôi đều mơ về việc làm ra được một khối tài sản kếch xù ở ngọn núi này, sau đó trở về làng trong sự ngỡ ngàng của dân làng. Tìm gặp Tí là việc đầu tiên, hỏi thăm Tí có ổn không? và đón Tí đến ở cùng và cho Tí ăn những món ăn thượng hạng để bù đắp cho Tí những ngày tháng qua. Nhắc đến ăn, chúng tôi nhớ ra cái bụng đang trống trơn, hồi chiều đến giờ chỉ lót dạ bằng cây cà-rem bé tẹo của Ông 9. Chúng tôi phải chia nhau ra đi kiếm thức ăn, mà ở cái đồi núi hoang sơ đầy sỏi đá và cây cổ thụ này thì đào đâu ra cái ăn để nhét vào bụng bây giờ? Đang loay hoay tìm giải pháp thì cơn mưa bỗng nặng hạt, túp lều sơ sài đổ sập xuống, bếp lửa tắt lịm đi, chỉ còn lại cảm giác hụt hẫng, bế tắc trong cái rung cầm cập. Quần áo, căn lều, những cây củi, cái bật lựa cũng đã ướt nhẹp, chúng tôi rơi vào đường cùng. Cơn gió lạnh thổi ngang qua, sấm chớp, pha trộn với tiếng dế, tiếng ếch làm sự liên tưởng về những câu chuyện ma bắt đầu nãy lên trong đầu chúng tôi. Bây giờ thì chúng tô đang thực sự trải qua cảm giác của Bà 6 lúc chiều, giá như thời gian quay lại, thì chúng tôi đã rút lại cái màn dọa ma đó với Bà 6. Nhưng cuộc sống này làm gì có chuyện giá như, bây giờ chúng tôi phải lãnh chịu cực hình ở nơi đây với cảnh tượng ớn lạnh này.nhìn về phía ngôi làng nhỏ với chỉ vài cái đèn loe lói, im lặng, ôm chầm nhau để giữ ấm, nhìn về phía ngôi làng nhỏ với chỉ vài cái đèn loe lói chúng tôi cố quên đi cái lạnh, cái đói, cái sợ như thế đó. Thủy tự dưng khóc òa lên, đúng lúc tôi cần sự lì lợm, mạnh mẽ từ nó thì nó lại nũng nịu, yếu mềm như cái tên của nó vậy. Giá mà ngày nào nó cũng như vậy thì Ba Má nó khác nào trúng số độc đắc, nó khóc lóc này làm cả tôi và Tí cũng khóc theo một cách không thể kìm chế. Lúc này tôi cảm thấy nhớ nhà, bình thường trời mưa thì tôi đã chui vào cái giường tuy không sang trọng nhưng ấm áp với một cái bụng no nê. Sự kiên nhẫn cho kế hoạch bỏ đi của chúng tôi đã hết, chắc bây giờ đang là 10h đêm, chúng tôi quyết định về nhà, sẽ quỳ ngoan ngoãn trước phụ huynh, và gồng mình chịu những trận roi vọt ấy. Chúng tôi chia tay nhau, nhà ai nấy về trong sự lo sợ.

Khi tôi thấp thoáng đến sân, hình ảnh mẹ tôi chạy vội thật nhanh ôm chằm lấy tôi với nét mặt chẳng hề có một chút căm phẫn. Thay vào đó là giọng nói đầy triều mến của Mẹ thường ngày:"Con đi đâu bây giờ mới về, Ba và các anh sốt ruột đang đi tìm con". Tôi vẫn chưa biết mở miệng như thế nào, thì Mẹ đã bế tôi vào nhà, lúc này tôi cảm nhận rất rõ hơi ấm của mẹ, là thứ mà không có gì bằng. Tôi tắm nước ấm, thay đồ mới, và được ngấu nghiến chén cơm nóng hổi, với miếng cá ngon nhất trần gian bởi mẹ tôi nấu. Nhưng trong lòng tôi vẫn chưa hết lo sợ vì vẫn chưa vượt qua được cái ải tra xử của Ba tôi. Đúng lúc ấy, Ba và các anh của tôi cũng đã về với những bộ độ lắm lem, và cái đèn pin trên tay. Tôi đã sẵn sàng tâm lí để tự động tiến lại góc nhà, vị trí quen thuộc mà Ba luôn bắt tôi quỳ mỗi khi mắc tội, thì bỗng dưng có cánh tay ai đó níu kéo tôi lại. Tôi đứng giữa Ba và các anh với vô vàng lời hỏi hang, lúc này tôi thấy ân hận vì lỗi lầm của mình đã làm liên lụy đến gia đình. Hôm nay, tôi cảm nhận được sự dịu dàng, nhân hậu đến là thường từ Ba với những lời giảng dạy, hóa ra Ba luôn yêu con.

Mặt trời đã lên cao, tôi thức dậy tận hưởng những tiếng chin ríu rít trong vườn, Ba Mẹ và các anh đã ra đồng lúc nào mà tôi chẳng hay. Tôi chạy nhanh đến nơi tập hợp quen thuộc thì đã thấy Cẩn và Thủy ở đó rồi. Tôi bất ngờ thay chẳng có đứa nào phải chịu đòn roi từ phụ huynh, nên trông đứa nào cũng yêu đời cao độ. Nhưng nhân vật Tí vẫn chưa đến, có lẽ qua vụ này, chắc Ba Má nó cấm không được chơi với chúng tôi nữa, tôi hụt hẫng vô cùng. Đến lúc chúng tôi đình đi về thì Tí hốt hoảng chạy đến, trên tay cầm những túi bột canh từ mì gói. Tặng cho từng đứa như lời xin lỗi chân thành vì hôm qua không đi với chúng tôi được, nhưng tôi giải thích:" Giữa chúng ta không có lỗi với nhau, nhưng có lỗi cực nặng với Bà 6". Tí tiếp thêm, tối hôm qua phụ huynh của chúng tôi đã đến nhà Bà 6 để xin lỗi và đền bù cái liềm lẫn đôi dép cho Bà trong sự vui vẻ tha thứ của Bà 6. Chúng tôi thấy mình phải tiếp bước đến tạ tội với Bà 6, bơi vì chúng tôi đã rất ân hận và phải chịu hậu quả khôn lường. Ánh mắt của Bà 6 trở nên diu dàng, đằm thắm biết bao so với mọi khi, Bà không để bụng chúng tôi, coi đó như một trò đùa của lứa tuổi học trò. Nhưng với tôi, từ nay có cho tiền tôi cũng không dám đùa cợt như vậy thêm một lần nào nữa. Bà 6 cho chúng tôi mỗi đứa một trái xoài như một lời tha thứ chắc nịch trước khi chúng tôi chào Bà 6 để cáo lui. Mọi hôm bột canh của Tí là một món ăn xa xỉ của trẻ em chúng tôi, hôm nay đi kèm với những trái xoài của Bà 6 nữa thì đúng là thượng hạng.

Nắng đã thưa dần, cánh phượng nay cũng tàn phai, chỉ còn lại lác đác những tiếng ve yếu ớt, vaayjk là một mùa hè nữa lại sắp trôi qua. Chúng tôi ngồi bệt trên hòn đá hôm trước, ngắm nhìn ngôi làng mình với khung canh tươi đẹp, yên bình phản chiếu vào mắt chúng tôi. Đưa tay vẫy chào mùa hè đầy dãy những kỷ niệm buồn vui, ngày mai chúng tôi bước vào năm học mới, viết vào trang giấy nhỏ những điều ước nguyện cho năm học mới thật nhiều thành công, để cùng dựng xây mái làng thân yêu.


Đất nước trọn niềm vui

 

Năm mới, Tết đến, Xuân sang

Việt Nam lại bước sang trang sử vàng

Thỏa bao lòng ngàn người trông

Dập ngay dịch bệnh, được lòng năm châu

Toàn dân trên dưới bằng lòng

Dân giàu, Nước mạnh thỏa lòng Bác mong

Công an, Bộ đội, Biên phòng

Cả ba lực lượng hiệp đồng tiến công

Công an chân chính liêm minh

Làm theo lời Bác, giúp dân nhiệt tình

Làm cho đất nước phồn vinh

Mừng xuân, mừng Dảng đượm tình quân dân

Từ ngày lịch sử sang trang

Nhà nhà hạnh phúc, hát vang yêu đời

Đảng ơi! Chiến tích rạng ngời

Vang danh bốn bẻ, ngàn đời ghi công

Đại hội ắt sẽ thành công

Hai miền Nam - Bắc một lòng đón xuân

Cuộc sống có Đảng ấm tình

Nhân dân no ấm, đời đời an yên.

Xuân nhớ Bác

Còn nhớ thuở xưa lúc cơ hàn

Bác bỏ quê đi tìm đường sáng

Cho dân tộc này bước sang trang

Sau chín năm ròng trải gian nan

Cuối cùng Người cũng được soi sáng

Ánh sáng từ chủ nghĩa Mác-Lê




Từ đó Người ngộ ra chân lý

Bằng cả tình thương và lý trí

Cùng với khí chất đại anh hào

Nhưng cũng phải qua bao gian khổ

Với biết muôn vàng giọt mồ hôi

Có cả nước mắt và cả máu

Có cả những cháu lứa thanh niên

Việt Nam như thuyền vượt trùng khơi

Gió to sóng lớn vỗ đùn đùn

Có anh thuyền trưởng rất anh hùng

Cùng với đội quân rất anh dũng

Người đã đưa cả dân tộc Việt 

Thắng biết bao trận rất oanh liệt

Giành được độc lập và tự do

Nhân dân từ đó sống ấm no

Hôm nay ngồi đây đọc lịch sử

Tự thấy thân mình phải quyết tâm

Học tập, lao động thật chăm chỉ

Tiếp bước con đường Bác đã đi!

Buổi chiều của Họa Mi

 

Trong căn phòng nhỏ và tĩnh lặng, chỉ còn Họa Mi và cái quạt trần quay tít. Gió, không phải gió từ phía sông, làm mái tóc đen nhánh của Họa Mi chạm vào đôi vai trần. Họa Mi giật mình: “Ô hay, tóc vẫn còn là tóc của mình ư?”.
Họa Mi nhớ cách đây không lâu mình đã quyết định cho anh mái tóc này rồi thì phải. Mi lắc lắc cái đầu, sao giờ nó còn nằm ở đây? Cô đưa tay vuốt tóc và định lại tinh thần. Bàn tay bé nhỏ ấy cảm nhận được độ mềm của tóc. Bất chợt Họa Mi hoảng hốt, đôi tay này lẽ ra phải đang ở nhà để giúp mẹ. Trong cái quán tạp hóa nhỏ bé ấy, đôi tay cô làm lụng không ngớt, nào quét sàn nhà, nào lấy đồ cho khách, nào sắp xếp lại rau quả cho ngay ngắn… Rồi Họa Mi còn phải ghi lại những món đồ mà mẹ đã bán hết, để ngày mai mẹ đi chợ mua đồ khỏi quên. Đôi tay bé nhỏ ấy còn nấu cơm, nấu canh cho ba mẹ, và hai em. Phải rồi, Họa Mi tiếc nuối kêu lên! Cô đã hứa với cô em út rằng cô sẽ đan cho em cái túi len có hình chú mèo dễ thương ngộ nghĩnh. Cái túi ấy vẫn ở đâu đấy trong không khí vì cô chưa đan. Vậy thì tại sao đôi tay của mình còn ở đây? Họa Mi cảm thấy bất bình với chính mình. Ôi, những lời hứa và sự thật! Mình có còn là mình như mình vẫn nghĩ hay không? Bất chợt Họa Mi lại nghĩ: có lúc nào mình được nghỉ ngơi đâu. Không, đó không phải là lí do, đó là một lời biện hộ. Họa Mi bất chợt nhảy xuống đất. Chiếc giường kêu lanh chanh như nước đá vỡ. 
Họa Mi xỏ đôi chân trần nhỏ bé vào đôi dép để dưới giường.
- Bàn chân, sao nó còn ở đây?
Cô thốt lên trong hậm hực. Sao vậy, hôm qua khi điện thoại cho anh, mình đã hứa hôm nay sẽ cùng anh đi dạo kia mà? Trời ơi, chắc là anh giận lắm khi chờ mãi mà không thấy mình đến. Anh yêu, hãy tha lỗi cho em nếu em có làm anh đợi. Họa Mi cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Có lẽ anh đang nhìn đồng hồ. 
Nơi hẹn của hai đứa thương là nơi vắng người, đặc biệt là vào những buổi chiều. Ở đấy có những chiếc lá ngày đêm reo hát. Tiếng hát du dương, hồn nhiên đến không yêu không được, như tuổi mới lớn vừa biết mộng mơ vậy. Những cô gái ấy, xinh xắn đến không thể không yêu. Họa Mi yêu những âm thanh ấy, thứ âm thanh của hồn nhiên và rộng mở. Thế nhưng, không phải không có lúc thứ âm thanh ấy đã làm cho Họa Mi khó chịu. Những giai điệu lập lại, điều đáng ghét vô cùng của nghệ thuật. Hai cái áo có thể giống nhau nhưng hai bài hát thì không thể được. Gió ngày hôm qua khác, hôm này khác, làm sao mà có thể có chuyện những giai điệu giống nhau! Hay là do người trồng cây, hàng ngày họ tưới nước và bón phân cho cây với một lượng bằng nhau. Tầm phào, không thể có sự cân đo đong đếm ở đây! Chẳng lẽ trong tình yêu, cho bao nhiêu thì chỉ được nhận bấy nhiêu, còn mọi sự hơn thua và ngạc nhiên trên đời này không còn nữa. 
Mi cuống cuồng thay đồ, có lẽ giờ này anh đang đợi. Mấy giờ? Cô lục đồng hồ trong giỏ xách. Bàn tay cô bỗng chạm phải một xấp bản thảo. Sao thế này? Họa Mi bồn chồn nhìn xấp bản thảo: mình đã hẹn ngày mai phải đem thành phẩm đến cơ quan. Sao mình lại chưa nhập dữ liệu nhỉ? Bản thảo chi chít những dấu vết gạch xoá. Biết làm sao bây giờ? Và Mi đã quên mất mình đang tìm đồng hồ. Cô ngồi vào bàn và khởi động máy. 
Những tiếng lạch cạch của bàn phím vang lên. Những tiếng lạch cách của bàn phím – cái âm thanh ấy vọng lên bốn bức tường vuông vắn màu xanh nhạt. Trên tường có treo tranh của Van Gogh. Và Van Gogh nhìn cô mỉm cười. “Cô đang làm gì vậy? Bỏ quên một cuộc hẹn để làm nô lệ cho công việc ư? Trong công việc ấy cố có nhìn thấy niềm vui?” Rồi hoạ sĩ nghĩ: “ta đã từng làm nô lệ trung thành cho nghệ thuật nhưng cuối cùng ta cũng chẳng làm gì được cho chính ta và Theo. Theo – em trai ta có một đứa con trai khau khỉnh và ngộ nghĩnh. Còn con của ta? Những đứa con mang màu vàng chanh mà cả thế giới đã tôn thờ, chúng chẳng làm được gì cho ta khi ta con sống. Mà con người chỉ có thể được hưởng thụ khi còn thở. Còn khi chết đi rồi, ta không được hưởng thụ gì cả ngoài việc có thể tự hào cho những đứa con của mình đã được chu du khắp thế gian này. Âu cũng là điều tốt. Nhưng lúc nào ta cũng phải làm lại từ đầu, như một đứa bé bắt đầu với cục đất trong tay vậy. Đôi khi cũng biết mỏi, nhưng lòng hăng say của cậu bé thì có cũ bao giờ. Còn cô gái kia, cô có còn cái lòng hai say của một cậu bé. Ôi, cô làm việc mà trông cô kinh kiếp quá! Cứ như thể là cô đang đày đọa bản thân cô. Sao, con người không còn nhận thức được rằng mục đích của làm việc là để tìm đến sự rảnh rỗi hay sao? Mà biết làm sao được. Con người vốn dĩ mang nhiều sai lầm. Ta thông cảm cho tất cả và thông cảm cả cho ta. 
Thôi thì con người cứ chìm đắm trong cái sự tìm kiếm của mình. Dù không tìm thấy gì nhưng cứ đi tìm đã là điều hạnh phúc.” 
Van Gogh mỉm cười một cái cười độ lượng khi Họa Mi buông bàn phím. Cô thở dốc và đặt một tay lên ngực mình. Cô biết trái tim mình đang đập mạnh.
- Sao những con chữ lại rời rạc thế này? Nó vô hồn. Mà đã là thứ vô hồn thì không thể nào chịu nổi. 
Họa Mi tự vấn lại mình trong một nỗi lo sợ mơ hồ và bứt rứt. Làm sao có thể như thế được? Lúc viết những dòng trên tờ bản thảo này mình đã có rất nhiều cảm xúc. Cô không thể chịu đựng được khi cô biết mình làm việc chỉ là để cho xong chuyện. Con người, không phải là cái máy. Huống hồ đây lại là công việc đem lại niềm vui tinh thần cho con người. Vậy thì sao? Mình là kẻ… mình là người…
Họa Mi lại thở dốc một lần nữa. Thế rồi, cô bấm ctrl + A rồi delte.
Họa Mi buông mình xuống cái giường sắt, cái giường lại kêu những tiếng cót két, kì dị mà nghe như tiếng võng của mẹ. Họa Mi muốn tâm tư mình thành trắng xóa. Trắng xóa! Họa Mi ước ao. Tâm tư thành trắng xóa như cát trắng nơi biển không người. 
“Đi về phía không người
Phủ định mình
Em muốn 
Biển thét gào
Không biết có tên em
Biển hát
Ngàn năm vẫn thế
Có gì mới đâu!” 
Họa Mi ước mình quên mình biết hát, quên mọi gánh nặng và đi về phía không người. Phía không người… Họa Mi miên man nghĩ. Phía không người… 
Bất chợt có tiếng rao nơi vỉa hè réo rắt. Cái giọng rao ở cái hẻm nhỏ nơi đô thị này làm lòng Mi đau nhói. Tại sao? Chính cô cũng không thể nào hiểu nổi. Trong phòng mọi vật đều lên tiếng. Mọi vật nhìn Họa Mi chằm chằm như thể dỗi hờn.
- Các ngươi định bỏ rơi ta ư?
Họa Mi nước mắt đầm đìa thốt lên. Trong cơn nức nở của cô, tiếng rao vẫn réo rắt. Tiếng dao không hề biết có một Họa Mi trên đời. Một Họa Mi đang cô đơn, điểm tựa của cô thì đang lang thang mãi tận nơi nào. Cô không biết. Gương mặt cuống cuồng sợ hãi của Họa Mi nhìn chằm chằm vào chính mình trong giương.
- Ai trong gương kia? - Họa Mi thầm hỏi. 
Một buổi chiều, không nhận ra mình là ai. Thật là bất hạnh.
Họa Mi khát nước. Bàn tay chạm vào cái bình nước đá đặt ở cuối phòng. Cái bình nước đá ấy hình như cũng không nhận ra cô. Cô không phải là chủ nhân của chiếc bình. Nó đã được anh mua trong một lần hai đưa đi chùa Bà. Lúc trở về, anh định bỏ cho hành lí bớt nặng. Nhưng cô đã không đồng ý với anh. Nó không chỉ là cái bình đựng nước. Nó sẽ là kỉ niệm của mai sau. Nó làm cho người ta nhớ lại những khoảnh khắc tươi vui của cuộc đời. Để làm gì ư? Điều đó chắc ai cũng biết. Thế nên, Họa Mi đã đòi đem nó trong suốt hành trình về nhà. 
Hành trình về phía nào? Về nhà có nghĩa là về nơi hạnh phúc. Đây có phải nhà cô? Nơi cô đang ở, một căn hộ được cho thuê. Gầy gò và mỏng manh như một cô gái ôm yếu, không bao giờ dám bước chân ra ngoài. Cô ở đây với một vài người bạn. Buổi chiều họ đi vắng cả. Họ đi vắng cả, càng hay! Nơi đông người chưa hẳn là đã thoát được nỗi cô đơn. Con người vẫn cô đơn, mặc dù làm nhiều hơn ăn và suy nghĩ nhiều hơn ngủ. 
Đôi tay Họa Mi run lẩy bẩy, cái nắp bình nước đá rơi xuống đất. Họa Mi lại hốt hoảng vì chính tiếng động do mình tạo ra. Đôi khi, và lần này thì còn vì một âm thanh khác. Vì tiếng dày nện xuống hành lang.
Có tiếng gõ cửa. Cố gắng lắm Họa Mi mới có thể cầm bình nước đá lên. Không biết để ở đâu. Mắt cô dáo dác nhìn quanh. Mi nhìn xuống đôi chân trần của mình. Lạnh, lạnh giữa một buổi chiều mùa hè có nắng. Tiếng gõ cửa lại dồn dập. Tiếng gõ cửa lại vang lên. Mi biết mình không cài chốt. Nếu là các bạn gái của cô thì tự họ sẽ mở cửa để vào. Hoặc thì đã hét ầm lên để đánh tiếng là mình về, đôi khi làm thế để cảm thấy mình được thoải mái hơn khi về nhà. Vậy thì là ai? Ai đang gõ cửa? Mẹ ư? Không! Họa Mi như thảng thốt nhìn vào trong gương. “Mẹ mà thấy mình bất ổn như thế này chắc mẹ buồn lắm!” Mẹ luôn chắc rằng con gái mẹ ngoan và luôn biết giữ gìn sức khỏe. Mi là chị lớn của hai đứa em! Ôi, là chị mà như thế này ư? Xanh xao quá! Vàng vọt quá! 
Tiếng gõ cửa lại vang lên, mạnh và dồn dập hơn trước. Không, mình chắc là không phải mẹ! Mẹ không gõ cửa to như thế! À, Họa Mi chợt nhớ ra, mẹ không có thói quen gõ cửa. Mi ở trong phòng của mình, cửa kép hờ thì mẹ đẩy vô, còn cài chốt thì me gọi. Mẹ là người luôn coi những người thân là sở hữu của mình. Với mẹ, không có khái niệm cá nhân. Mẹ sống hết cho người thân và mẹ luôn nghĩ trong nhà ai cũng thế, cũng như mẹ cả. Yêu người thân như mẹ thì mẹ đâu còn biết đến cái riêng của mình.
Vậy thì ai đang gõ cửa. Tiếng vọng ấy vang lên, mạnh bạo, pha thêm phần lo lắng. Là anh! Họa Mi reo lên trong tiềm thức. Cửa mở.
- Em bệnh đấy ư? Cưng, ngoan nào!
Anh ôm Họa Mi vào lòng như để che chở cô. Mi cảm nhận được hơi ấm từ anh lan tỏa và Mi dần dần bình tâm trở lại.
- Em, - giọng anh cất lên như giận hờn, cái giận của người đang yêu, nhẹ như là hơi thở. - Em lại làm việc cố sức đấy ư?
- Em không biết em đang làm gì! Em làm tất cả và cũng không làm gì cả.
- Rồi sẽ ổn thôi! Đừng khóc, khóc sẽ làm em ngộp thở mất. - Anh âu yếm lau nước mắt cho cô. - Anh đã chờ em rất lâu. Nhưng không sao, dù gì thì anh đã ở bên em.
Họa Mi đáp lại cái nhìn của anh bằng một nụ cười nhẹ, và có phần bối rối. Mắt cô đã bắt đầu sáng lên, đẹp lạ thường trong mắt anh. Như chợt nhớ ra điều gì rất hệ trọng. Họa Mi nói:
- Em nhớ ra rồi, em đang khát nước. 
Anh mỉm cười - một cái cười độ lượng và cảm thông sâu sắc. Một cốc nước lạnh cho Họa Mi. Cô uống như một người vừa trở về từ sa mạc.
Anh không muốn Họa Mi ra ngoài.
- Em đang yếu và anh muốn em được nghỉ ngơi.
Họa Mi nhất định không đồng ý. Cô muốn được hít thở không khí trong lành ở ngoài trời - nơi gió thổi về từ một nhánh sông.
Họ đến một quán cà phê bên sông Sài Gòn. Chiều, gió táp vào mặt, âu yếm và giận hờn. Những cây lục bình trôi về phía biển. Biết có đến được với biển hay không? Mà cuộc đời này cần chi điều đó. Chỉ cần biết mình đang trôi cũng đã là hạnh phúc rồi. 
Anh kể cho Họa Mi nghe và những sinh hoạt của mình trong một tuần qua. Nào công việc, nào gia đình và cả những dự dịnh trong tương lai anh điều cởi mở với Họa Mi. Anh kể cho Họa Mi về việc một người đồng nghiệp vừa bị đuổi việc vì vấn đề đạo đức. Đạo đức cũng chỉ là do con người đề ra và được số đông chấp nhận lâu ngày. Mà số đông chưa hẳn là đã đúng. Anh ta có tài về chuyên môn và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ mà cơ quan giao phó, nhưng anh ta lại bỏ một bà vợ làm đại lý vé số để lấy một cô phóng viên còn trẻ và có tài. 
Họa Mi lơ lãng nhìn ra phía sông. Anh sợ cô không hiểu ý anh nói nên anh đã phải giải thích lại một lần nữa cho cô hiểu. Tất nhiên là Họa Mi hiểu anh, thế mà cô vẫn lơ lãng thế. Đến lúc anh hỏi về việc cô sống như thế nào trong tuần vừa qua thì cô đã kể cho anh nghe những cảm xúc mà mình đã trải qua. Lại đến lúc cô sợ anh không hiểu mình sau khi cô đã nói với anh một cách hồ hởi và tươi vui. Anh có vẻ hơi ngạc nhiên về những cảm xúc mơ hồ của cô. Họa Mi nhạy cảm hiểu được nên cô thôi không nói nữa. Cả hai im lặng nhìn bèo trôi trên sông. Bèo trôi mỗi lúc một nhanh. Cảm giác mình đang một mình lại trở về với Họa Mi. Trời chiều vẫn còn những mảng mây màu đỏ đang chặn đuổi nhau. Có một nét gì đó thực thực ảo ảo như một bức tranh màu nước. 
Họa Mi muốn về. Anh muốn chở cô đi ăn tối nhưng cô không muốn vì thấy chưa đói. Khi chia tay họ hôn nhau. Sự va chạm thịt da đã làm cho họ vui vẻ và tin tưởng trở lại. Nhưng chỉ một lát sau khi rời khỏi nhau, không hiểu vì sao họ lại cảm thấy một nỗi cô đơn dày đặc. 
Một mình lên cầu thang, Họa Mi cảm thấy tức tối. Tại sao họ lại “phân thân” khi ở bên nhau. Mi nghĩ về những vấn đề khác ngoài anh: như công việc, gia đình và quyển sách còn đang đọc dở ở nhà. Còn anh, không biết nghĩ điều gì mà cũng có vẻ rất trầm tư.
Phân thân! Họa Mi nguyền rủa từ ấy. Người ta đã đến lúc không thể cởi mở hết mình và sống hết mình với người khác hay sao?!! Ngay cả với người mà mình yêu dấu! Ngay cả thơ mà người ta còn muốn triệt tiêu cảm xúc thì… 
Ước gì tâm tư mình trắng xóa, ước gì dù chỉ một lát thôi.
Họa Mi mở cửa phòng. Cô muốn có các bạn gái đã chở sẵn ở nhà. Nhưng cô lại cảm thấy như thế cũng vô nghĩa. Cô muốn một mình với cái quạt trần xoay tít.
Trong phòng không có ai. Họa Mi rơi xuống chiếc giường kêu cọt kẹt
Ngoài trời, chiều cũng buông mành.
2/6/2006
Ngô Thị Hạnh
Theo https://www.vanchuongviet.org/