Hành trình sai trái của Trương Huy San đã kết thúc?

  Hà Nội, 8/6/2024 - Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng sớm xuyên qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt rất khó đoán định của Trương Huy San, người đàn ông từng được biết đến với bút danh Huy Đức. Sinh năm 1962 tại Hà Tĩnh, Huy Đức đã từng là một người lính, tham gia cuộc chiến chống Khmer Đỏ ở Campuchia trong hơn ba năm. Sau khi xuất ngũ, ông bắt đầu con đường báo chí tại các tờ báo như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Diễn Đàn Doanh Nghiệp, Nông Thôn Ngày Nay và Sài Gòn Tiếp Thị. 



Trương Huy San. 

Ảnh báo Sài Gòn Giải Phóng.

 Tên tuổi Huy Đức bắt đầu nổi lên như cồn từ loạt bài viết về vụ "Đường Sơn Quán" ở Thủ Đức, đăng trên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Vụ việc này liên quan đến ông trùm xã hội đen Trương Văn Cam (Năm Cam), kẻ đang thâu tóm các băng đảng dưới trướng mình. Trong số những người tham gia các bữa tiệc xa hoa và thác loạn ấy, có cả Huy Đức. Năm Cam nhanh chóng nhận ra tiềm năng của Huy Đức và thu hút ông vào vòng xoáy quyền lực và tội lỗi.

Tuy nhiên, con đường sai trái của Huy Đức không chỉ dừng lại ở đó. Ông bắt đầu viết và công bố những bài viết sai sự thật, hoặc không thể kiểm chứng, và được bọn phản động trong và ngoài nước khai thác triệt để nhằm chống phá Đảng và Nhà nước Việt Nam. Những bài viết này đã gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng đến an ninh trật tự và lòng tin của người dân. 

Tin Trương Huy San bị bắt vào ngày 1 tháng 6 năm 2024 lan tỏa nhanh chóng như một cơn bão. Trên mạng xã hội, nhiều người bày tỏ sự hân hoan, cho rằng việc bắt giữ Huy Đức dù muộn nhưng còn hơn không. Sự vui mừng này gợi nhớ đến cảm giác khi Phạm Thị Đoan Trang bị bắt giữ vào ngày 6 tháng 10 năm 2020 tại TP.HCM. 

Cộng đồng phản động ở nước ngoài tiếp nhận thông tin này với tâm trạng "tâng hẩng như chó mất dá i" - một cảm xúc vừa thất vọng, vừa hoang mang. Trong những ngày sau đó, những câu chuyện về Trương Huy San tiếp tục lan truyền khắp nơi, từ những con hẻm nhỏ của Hà Nội đến những góc phố nhộn nhịp của Sài Gòn.

 Đón nhận thông tin, dù bình thản hay vui mừng, nhưng hầu hết đều không khỏi "mắt chữ O, mồm chữ A" và, "lẽ ra phải bắt sớm hơn", và "thà muộn còn hơn không"... Trên mạng, người ta đồn đoán có ai đó đứng sau Trương Huy San. Nếu thế, những kẻ đã từng chống lưng cho Osin Huy Đức bắt đầu lo lắng. Dù Huy Đức có xảo quyệt và gian dối đến đâu, cũng không qua khỏi ánh mắt của người dân, và "bàn tay không thể che nổi mặt trời".

 Những thông tin mới nhất cho hay, Trương Huy San đã rũ bỏ lớp vỏ can đảm và sự kiên định trong việc bảo vệ công lý để thành khẩn khai báo và chấp hành quy định nơi giam giữ. Câu chuyện của Trương Huy San, từ một người lính chân chính trở thành một kẻ phản bội, là một lời cảnh tỉnh về sự sa ngã trước cám dỗ của quyền lực và danh vọng. Dù không có mấy người được chứng kiến, nhưng hình ảnh ông bị dẫn đi trong ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, gợi lên một cảm giác bi thương và luyến tiếc. Nhưng công lý vẫn phải được thực thi. Con đường tội lỗi của Trương Huy San có lẽ đã đến hồi kết. Ông phải đối mặt với hình phạt tương xứng với những hành động sai trái của mình. Và như một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta, ánh sáng của sự thật và công lý luôn soi rọi, không gì có thể che đậy mãi mãi. 

GÓP PHẦN CHỐNG DIỄN BIẾN HÒA BÌNH TRONG LĨNH VỰC QUÂN SỰ QUỐC PHÒNG

  Xem đầy đủ tại: https://quansu.forumvi.com/t1265-topic#1712

PHẦN THỨ NHẤT

BẢO VỆ TỔ QUỐC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA
NHIỆM VỤ CHIẾN LƯỢC CỦA CÁCH MẠNG VIỆT NAM


TƯ DUY MỚI CỦA ĐẢNG
VỀ BẢO VỆ TỔ QUỐC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA


Bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa là một nhiệm vụ chiến lược của cách mạng Việt Nam, là nhiệm vụ "trọng yếu thường xuyên" của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta trong giai đoạn hiện nay. Trong quá trình lãnh đạo, chỉ đạo và tổ chức thực hiện sự nghiệp quân sự, quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, Đảng ta luôn trung thành và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, bám sát đặc điểm, tình hình, yêu cầu, nhiệm vụ của cách mạng trong bối cảnh thế giới, đất nước có nhiều biến động phức tạp và đã đạt được những thành tựu rất quan trọng cả về nhận thức, quan điểm lý luận, cũng như trong tổ chức hoạt động thực tiễn.


Quá trình đổi mới nhận thức, phát triển tư duy cũng chính là quá trình khắc phục những hạn chế của tư duy cũ, đồng thời đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch của các thế lực thù địch, nhằm khẳng định, bảo vệ và thể hiện rõ hơn những nội dung của tư duy mới. Tư duy mới của Đảng về quân sự, quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới thể hiện cụ thể và sâu sắc trên tất cả những vấn đề cơ bản của sự nghiệp củng cố quốc phòng, an ninh, bảo vệ Tổ quốc.


1. Điểm nhấn quan trọng hàng đầu trong tư duy mới của Đảng ta về quân sự, quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc là tư duy mới về mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Từ nhận thức Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa là thực thể thống nhất về tự nhiên - lịch sử và chính trị - xã hội, bao gồm toàn bộ các yếu tố địa lý, lãnh thổ, dân cư, các giá trị văn hóa - lịch sử,... và chế độ xã hội chủ nghĩa, Đại hội IX của Đảng đưa ra nội dung toàn diện về mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Nghị quyết Hội nghị làn thứ tám Ban Chấp hành Trung ương khóa IX của Đảng đã cụ thể hoá: một là, bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ; hai là, bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa; ba là, bảo vệ sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; bốn là, bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc; năm là, bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và nền văn hóa; sáu là, giữ vững ổn định chính trị và môi trường hòa bình, phát triển đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa1 (Xem: Tài liệu học tập Nghị quyết Hội nghị lần thứ tám Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa IX, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2003, tr.45-46).


Đại hội X của Đảng nhấn mạnh: "Xây dựng nền quốc phòng toàn dân và an ninh nhân dân vững mạnh toàn diện; bảo vệ vững chắc Tổ quốc, độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa; bảo vệ an ninh chính trị, an ninh kinh tế, an ninh tư tưởng văn hóa và an ninh xã hội...; không để bị động, bất ngờ"1 (Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2006, tr.108-109, 109-110). Đồng thời đưa ra quan điểm: "Coi trọng nhiệm vụ bảo đảm an ninh chính trị nội bộ, nâng cao khả năng tự bảo vệ của mỗi người, của từng tổ chức, cơ quan, đơn vị"2 (Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2006, tr.108-109, 109-110).


Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011) tiếp tục khẳng định và chỉ rõ: "Mục tiêu, nhiệm vụ của quốc phòng, an ninh là bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, bảo vệ Đảng. Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa, giữ vững hòa bình, ổn định chính trị, bảo đảm an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; chủ động ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu và hành động chống phá của các thế lực thù địch đối với sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta"3 (Đảng Cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội, 2011, tr.81-82).


Nội dung rộng lớn và toàn diện của mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới nêu trên chi phối và quy định nội dung tư duy về lực lượng, sức mạnh; về phương thức đấu tranh; về đối tác - đối tượng; và tư duy về nhiệm vụ quân sự, quốc phòng của Đảng ta.


Theo tư duy của Đảng, thực chất bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa là bảo vệ Tổ quốc trong một chỉnh thể thống nhất: bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa. Tư duy của Đảng thể hiện rõ tính chất toàn diện, thống nhất của mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa; mối quan hệ chặt chẽ, thống nhất, không thể tách rời giữa các nội dung trong mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Bảo vệ nội dung này cũng có nghĩa là góp phần bảo vệ nội dung khác, và ngược lại. Bảo vệ độc lập chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ gắn bó chặt chẽ với bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng, Nhà nước và quyền làm chủ của nhân dân; bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa cũng bao hàm cả bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ đất nước.


Những quan điểm cho rằng, bảo vệ Tổ quốc hiện nay "chỉ là bảo vệ đất nước, chủ quyền, lãnh thổ quốc gia", không cần phải gắn với bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng là những quan điểm thù địch, sai trái và phản khoa học. Tính chất thù địch, sai trái và phản khoa học đó thể hiện ở chỗ: thứ nhất, thực chất của những quan điểm đó là nhằm thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa của nhân dân ta, thủ tiêu lực lượng lãnh đạo và chế độ xã hội mà chỉ có nó nhân dân ta mới có được độc lập, tự do, hạnh phúc thực sự; thứ hai, việc tách rời mặt tự nhiên - lịch sử và mặt chính trị - xã hội là điều không thể được đối với bất cứ tổ quốc nào. Những quan điểm đòi tách rời ra đó thực chất là nhằm hướng tới hủy hoại tính chất xã hội chủ nghĩa của mặt chính trị - xã hội của Tổ quốc Việt Nam, làm cho Tổ quốc Việt Nam của nhân dân ta mang tính chất khác, tính chất tư sản.


Tính chất nguy hiểm của quan điểm này thể hiện ở chỗ, không những nó làm cho chúng ta dễ rơi vào mất cảnh giác, trong thực tiễn bảo vệ Tổ quốc dễ dẫn đến chỉ chú trọng một chiều mặt bảo vệ này mà xem nhẹ, thậm chí bỏ qua mặt bảo vệ khác; mà còn làm phai nhạt mục tiêu, lý tưởng xã hội chủ nghĩa - mục tiêu, lý tưởng do chính lịch sử dân tộc ta, do chính nhân dân ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn và phấn đấu hy sinh với biết bao mồ hôi, công sức và cả máu xương của nhiều thế hệ người Việt Nam suốt hơn tám thập kỷ qua - trong ý thức của nhân dân và của cả cán bộ, đảng viên. Thực tế, trong chúng ta không phải không có người khi nói đến bảo vệ Tổ quốc là chỉ nói đến bảo vệ đất nước, độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia, "không nói đến" bảo vệ chế độ; tính từ "xã hội chủ nghĩa" có vẻ như "dị ứng" trong nhận thức, tư tưởng của một số ít người.


Khẳng định sự thống nhất và gắn bó chặt chẽ giữa bảo vệ độc lập chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ và bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng trong mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa là thể hiện rõ sự kiên định về con đường và mục tiêu độc lập dần tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội ở nước ta trong bối cảnh lịch sử mới trong tư duy của Đảng, ở đây cần phải nhận thức rõ thêm, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ cũng hàm chứa cả việc bảo vệ chế độ và sự lãnh đạo của Đảng; bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa và sự lãnh đạo của Đảng cũng hàm chứa cả việc bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Điều đó phản ánh mối quan hệ, không thể tách rời giữa vấn đề dân tộc và vấn đề giai cấp, giữa lợi ích dân tộc và lợi ích giai cấp, giữa độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, giữa lợi ích của Đảng và lợi ích của các tầng lớp nhân dân trong mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa của nhân dân ta. Mọi sự tách rời giữa các mặt của các mối quan hệ đó đều là không đúng với bản chất và thực chất của mục tiêu, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.


Độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội là sợi chỉ đỏ xuyên suốt của cách mạng Việt Nam từ trước đến nay và từ nay về sau, đó vừa là mục tiêu, vừa là động lực tạo nên sức mạnh để dân tộc ta vững bước đi tới tương lai. Có giữ vững được độc lập dân tộc thì mới xây dựng được chủ nghĩa xã hội; đồng thời chỉ có thể đưa đất nước phát triển theo con đường xã hội chủ nghĩa và xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội thì nền độc lập dân tộc mới được bảo đảm vững chắc. Ngày nay, chúng ta nói bảo vệ đất nước, bảo vệ độc lập dân tộc gắn liền với bảo vệ chế độ là sự kế thừa, là sự phát triển lôgích và nâng lên tầm cao mới tư tưởng của ông cha ta về bảo vệ "sơn hà" gắn với bảo vệ "xã tắc" trong điều kiện lịch sử mới, điều kiện lịch sử xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Trong tình hình mới, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh vừa là mục tiêu xây dựng vừa là mục tiêu bảo vệ. Đó là một sự biểu đạt mới về bảo vệ độc lập dân tộc gắn liền với bảo vệ chế độ trong mục tiêu bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa thời kỳ mới. Ở đây, mục tiêu bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa đã được diễn đạt khác, làm cho các nội dung bảo vệ trở nên rõ ràng và cụ thể hơn, phù hợp và thích ứng hơn.

MỘT SỐ BIỆN PHÁP ĐẤU TRANH VỚI THÔNG TIN TRÊN MẠNG INTERNET

 Để thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” phục vụ cho mưu đồ chính trị, các thế lực phản động trong và ngoài nước đã và đang tìm mọi cách, mọi âm mưu, thủ đoạn, biện pháp chống phá Đảng, chế độ chính trị như: Tìm cách đan xen, lồng ghép các nội dung có tính chất kích động, phản động nhằm tuyên truyền các quan điểm, luận điệu xuyên tạc, phản động vào các hoạt động của Đảng, Nhà nước trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước. Thông qua các diễn đàn: như diễn đàn khoa học, Hội thảo các chuyên đề để phát tán tài liệu, rải tờ rơi, “phiếu cung cấp thông tin” thư điện tử và internet; cổ xúy việc viết “thư góp ý”, “hồi ký” của cán bộ lão thành…

Hiện nay, các thế lực thù địch đã lập ra hàng trăm tổ chức phản động ở nước ngoài thường xuyên móc nối với các tổ chức chính trị đối lập, số đối tượng cơ hội chính trị trong nước để thực hiện mưu đồ công khai hóa hoạt động, lấy danh tiếng của các tổ chức này ở trong nước. Hoạt động chủ yếu của chúng là hiện nay đấu tranh ôn hoà, bất bạo động; đứng đằng sau, không lộ diện để kích động tạo “điểm nóng” tiến tới bạo loạn, lật đổ chính quyền. Trong quá trình thực hiện chúng thường xuyên tích cực bơm tiền cho các loại tội phạm hình sự và các loại tội phạm khác để thực hiện ý đồ và khi cơ quan chức năng bắt giữ số này thì chúng lại đặt cho số này với cái danh hão: “Tù nhân lương tâm” và đưa ra yêu sách với cơ quan chức năng.
Các thế lực thù địch chống phá ta với nhiều thủ đoạn vừa ngấm ngầm, tinh vi, xảo quyệt, vừa công khai trắng trợn; kết hợp cả lực lượng bên ngoài và bên trong; triển khai trên tất cả các lĩnh vực; sử dụng tất cả các hình thức, biện pháp; lợi dụng tất cả các tình huống, các phương tiện để chống phá, đặc biệt là thông qua mạng internet, các trang mạng xã hội, các thiết bị công nghệ thông tin và truyền thông.
Để làm thất bại âm mưu thủ đoạn của chúng, cần làm tốt một số biện pháp sau:
Thứ nhất, Chủ động “phủ xanh” thông tin, không để “khoảng trống” thông tin trên mạng internet. Thế lực thù địch chống phá ta qua mạng internet, chúng ta tổ chức phòng, chống bằng thông tin, định hướng dư luận bằng hệ thống Blogger, các Groups, các trang Fanpage được tổ chức chặt chẽ, cử những con người có bản lĩnh chính trị vững vàng đấu tranh trực diện trên các trang mạng. Thông tin truyền bá phải thường xuyên, liên tục, bền bỉ, hấp dẫn về các chủ đề như: chủ nghĩa Mác-Lê nin; đường lối chính sách của Đảng, pháp luật Nhà nước; các vấn đề kinh tế, xã hội, đối ngoại; các sự kiện quan trọng; các vấn đề về biển, đảo, biên giới, các thành tựu đổi mới của đất nước sau hơn 30 năm,…
Thứ hai, Chủ động tận dụng không gian mạng internet để truyền bá quan điểm đúng đắn, thông tin trung thực khách quan, kịp thời, chính xác cho các đối tượng. Tăng cường công tác thông tin nội bộ, công tác tuyên truyền miệng, kịp thời định hướng tư tưởng, giải tỏa thông tin từ trong nội bộ, từ cơ sở tạo ra dư luận rộng rãi phản bác thông tin quan điểm sai trái, thù địch.
Thứ ba, Tăng cường quản lý báo chí, quản lý đội ngũ phóng viên, biên tập viên, báo cáo viên; quản lý chính trị nội bộ, quản lý internet theo quy chế, theo pháp luật, không để rò rỉ thông tin nội bộ, bí mật Nhà nước; thường xuyên rà soát hệ thống mạng nội bộ, chống cài đặt phần mềm gián điệp, phần mềm độc hại. Với những vấn đề phức tạp, nhạy cảm báo chí phải bám sát định hướng tuyên truyền của cấp trên, tuyên truyền với liều lượng, mật độ phù hợp, tránh bị kẻ xấu và các thế lực thù địch lợi dụng.
Thứ tư, Xây dựng, bồi dưỡng “Văn hóa internet”, nâng cao nhận thức tư tưởng, ý thức trách nhiệm của cán bộ, đảng viên trong việc chấp hành các quy định của Nhà nước.


Thứ năm, tăng cường thông tin, tuyên truyền đối ngoại. Chủ động tranh thủ các diễn đàn để tuyên truyền đường lối, quan điểm, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam, quảng bá hình ảnh, đất nước, con người Việt Nam ra nước ngoài để người Việt Nam ở nước ngoài và các nước hiểu đúng tình hình trong nước, ủng hộ chúng ta. 
Trên đây là những biện pháp mà tác giả đưa ra trong cuộc chiến với những luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch trên không gian mạng.

Cuộc chiên tranh biên giới phía Bắc Việt Nam: Góc nhìn thẳng!

Khi lịch sử đang còn ảnh hưởng đến hiện tại thì công bố hay không, lúc nào, công bố bao nhiêu…lại thuộc quyền hạn của nhà chính trị.
Đầu tiên phải khẳng định một điều chắc chắn là cuộc “xung đột quân sự” giữa Việt Nam và Trung Quốc xảy ra ngày 17/2/1979 trong lãnh thổ Việt Nam, đặt tên cho nó là gì? Ai thắng, ai bại?...không phải là vấn đề của Việt Nam mà là vấn đề của Trung Quốc hiện đại.
Tại sao đó không phải là vấn đề của Việt Nam?
 Cuộc họp báo tại Hà Nội sau chiến thắng trong cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược ngày 17/2/79. Ảnh tù binh Li Fu lính xe tăng trả lời phỏng vấn.

Đơn giản là nếu như bây giờ và thậm chí trước đây khi lượng thông tin còn ít, câu trả lời của bất kỳ người dân Việt Nam nào được hỏi về cuộc chiến đó tên gọi là gì, ai thắng, ai bại, thì đều có chung một đáp số mà không hề có sự phô trương, tuyên truyền của chính quyền Việt Nam.
Sự thật cuộc chiến là hiển hách nhất trong lịch sử chống giặc phương Bắc. Nói là hiển hách nhất bởi có mấy kết quả sau:
- Đánh tan một đạo quân đông nhất hơn 60 vạn tên cùng hàng trăm xe tăng, hàng ngàn khẩu pháo…(Vua Quang Trung cũng chỉ thắng 30 vạn quân Thanh mà thôi. Mỹ và chư hầu lúc đông nhất trên chiến trường miến Nam Việt Nam cũng mới gần 50 vạn quân)
- Nhanh nhất với chỉ 16 ngày (từ 17/2 đến 5/3/1979 lúc Trung Quốc tuyên bố rút quân).
- Lần đầu tiên chặn ngay địch thành công từ cửa ngõ biên giới.
- Giống Lý Thường Kiệt khi tấn công vào đất địch và giống Nguyễn Trãi khi mở đường cho địch rút chạy mà không tấn công truy kích.
- Giống Tổ tiên khi thực hiện nghệ thuật đối ngoại sau chiến tranh.
Lịch sử nó ràng ràng như vậy, nên nếu như có ai đó là người Việt Nam cho rằng Việt Nam khiêu khích Trung Quốc và bại trận thì kẻ đó hoặc là đần độn hoặc là kẻ điên.
Đơn giản là Việt Nam coi đây là một cuộc chiến tranh xâm lược vì nhận thức đó không chỉ bằng cảm tính, lý luận suông mà bằng sự đối đầu, nếm trải thực tế. Chiến thắng hay thất bại trong cuộc chiến này, Việt Nam không cảm nhận bằng tuyên truyền mà bằng những cái giá phải trả cho sự vững chắc của biên cương Tổ quốc.
Đơn giản là tự thời ông cha để lại, mỗi khi chiến thắng trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc trước sự xâm lược của các triều đại PK Phương Bắc, Việt Nam đều luôn “quan tâm” đến lòng tự trọng tối thiểu của kẻ bại trận. Vì thế, Việt Nam không muốn nhắc đến quá khứ mà có thể khiến ai đó tổn thương, nhưng không quên quá khứ, đã làm tất cả những gì để “lịch sử không lặp lại”.
Xung quanh điều này một số kẻ thiếu hiểu biết hoặc chống phá chính quyền, chế độ, cho rằng Việt Nam đã quên cuộc chiến tranh, đã đối xử không công bằng với những người lính đã hy sinh trong cuộc chiến…có vẻ như tất cả luận điệu này họ nhằm mục đích là bôi nhọ chính quyền Việt Nam.
Tuy nhiên, thực tế là có ai phát hiện ra rằng những người lính hy sinh trên mặt trận biên giới phía Bắc và Tây Nam hay trong chống Mỹ, có sự phân biệt đối xử khác nhau không? Không bao giờ có.
Ai đó cho rằng, Việt Nam đã quên lãng cuộc chiến tranh này? Rằng đã đưa vào sách giáo khoa cho thế hệ trẻ quá ít… Nên nhớ, trong quan hệ quốc tế, trong nghệ thuật bang giao đối ngoại, đặc biệt với Trung Quốc, một người hàng xóm đông, mạnh, thì đó là công việc của những tinh hoa chính trị Việt Nam.
Lịch sử phải sự thật, phải biết gìn giữ, bảo quản. Đó là công việc của nhà  sử học. Nhưng, khi lịch sử đang còn có ảnh hưởng đến hiện tại thì công bố hay không, nhiều hay ít…là thuộc về nhà chính trị, không phải là quyền hạn của nhà sử học.
Tại sao đó mới là vấn đề của Trung Quốc?
Gần 40 năm qua, Chính quyền Bắc Kinh tuyên truyền cho người dân của họ rằng, đây là một cuộc “phản kích tự vệ”, tức là Việt Nam gây hấn trên biên giới, tấn công vào Trung Quốc, rằng Trung Quốc chiến thắng khi “các mục tiêu đề ra đều đạt được” và tuyên bố rút quân về nước.
Trung Quốc không lúc nào ngừng tuyên truyền trong nội bộ họ về cuộc chiến tranh biên giới. Các bài báo, các tác phẩm văn học, các tác phẩm điện ảnh… đều nêu lên một điều là họ đã thắng lớn trong cuộc chiến đó.
Cách đặt tên cho cuộc chiến tranh này của nhà cầm quyền đã lừa bịp người dân và người lính Trung Quốc suốt một thời gian dài khi trình độ dân trí của dân Trung Quốc còn thấp, mọi liên lạc thông tin với quốc tế bị hạn chế dù không cần phải bưng bít.
Ngày nay dân trí Trung Quốc đã khác, nếu chính quyền cứ dùng luận điệu rất lố bịch này để tuyên truyền thì dân Trung Quốc sẽ coi như chính phủ đã xúc phạm đến họ và sẽ phản tác dụng. Đã đến lúc người dân Trung Quốc tự hỏi tại sao lại lừa dối họ? Đây là câu hỏi cũng chính là vấn đề của Bắc Kinh phải giải quyết sự thật lịch sử.
Sự thật mà người dân Trung Quốc cần biết là tại sao lại tấn công vào lãnh thổ Việt Nam? Và, đây là sự thật:
1, Về quân sự, Trung Quốc cứu nguy cho tay sai của họ bị Việt Nam tấn công ở Tây Nam. Do đó, trong thuật ngữ quân sự, Trung Quốc gọi là “phản công tự vệ” là không sai. Nhưng như vậy có nghĩa là Trung Quốc đã nuôi dưỡng, hỗ trợ một “nhà nước Khme Đỏ”, coi nhà nước đó là đồng minh.
Khme Đỏ đã tàn sát hơn 2 triệu người dân Campuchia là tội diệt chủng, chúng tàn sát hàng chục ngàn người dân Việt Nam tại vùng biên giới là tội khủng bố cấp nhà nước. Những tên cầm đầu của Khme Đỏ hiện đang bị LHQ truy tố tội ác chiến tranh dù muộn nhưng đã chứng minh Việt Nam có công giúp Campuchia thoát khỏi diệt chủng.
Vậy thì hôm nay, Bắc Kinh giải thích thế nào với người dân Trung Quốc về mối liên hệ của mình với chế độ diệt chủng man rợ có một không hai trên thế giới? Rất khó.
Trung Quốc cho rằng “phản kích tự vệ” thắng lợi và rút quân về nước. Vậy thắng lợi như thế nào? Trong khi quân đội Việt Nam vẫn “y án” chế độ diệt chủng Khme Đỏ. Các quân đoàn chủ lực của Việt Nam chuẩn bị tham chiến ra đòn thì Trung Quốc đã tuyên bố rút quân nên “chẳng có cơ hội cho Trung Quốc tiêu diệt”? Rất khó.
2, Về chính trị, tấn công Việt Nam để chứng tỏ Trung Quốc cùng phe với Mỹ để được Mỹ đầu tư tài chính, kỹ thuật, phục vụ cho đường lối cải cách mở cửa của Trung Quốc.
Sự thật này nếu như giải thích theo lý luận chiến tranh cách mạng thì không sai, bởi hoạt động quân sự chung quy lại cũng chỉ nhằm phục vụ cho mục tiêu chính trị. Nhờ nó mà Trung Quốc mới cất cánh trỗi dậy như ngày nay.
Nhưng với người dân Trung Quốc khi đem gần 60 ngàn mạng người cùng với với hàng chục ngàn mạng người dân láng giềng vô tội để giải thích cho mục tiêu chính trị đạt được này là không thể nuốt nổi. Nó quá dã man, tàn độc và quá hèn mạt. Té ra Trung Quốc có khác chi tên lính đánh thuê cho Mỹ đâu!.


Như vậy, lịch sử cuộc chiến 17/2/1979, giải thích nó với người dân Trung Quốc thế nào cho đúng sự thật là một vấn đề rất khó với Bắc Kinh trong hiện nay, nó rất mâu thuẫn nếu như không giải thích bằng sự thật. Nhưng nói lên sự thật thì Trung Quốc không muốn.

NGUYỄN NGỌC NAM PHONG: SỰ RA ĐI TRONG VÂNG PHỤC

 Thời gian gần đây trên các trang thông tin thường xuyên đăng tải thông tin cha Gioan N.N.N.Phong, Dòng chúa cứu thế Thái Hà, Hà Nội sẽ được Tỉnh dòng thuyên chuyển về hoạt động tại trụ sở chính số 38, Kỳ Đồng, Thành phố Hồ Chí Minh.

Như vậy, sau một thời gian mục vụ gần 14 năm, linh mục N.N.N.Phong sẽ được điều chuyển vào tháng sau. Theo đó, ngày 12/4 tới đây là thời điểm quyết định thuyên chuyển của Dòng chúa cứu thế Việt Nam có hiệu lực. Quyết định này đã chấm dứt một thời “vang bóng” các hoạt động phá hoại của giáo xứ Thái Hà với thương hiệu N.N.N.Phong.
Trong thời gian mục vụ lâu dài đó, N.N.N.Phong nổi bật với vai trò thuyết giảng ở giáo xứ, nhưng thay vì giảng giải lý lẽ trong kinh thánh thì vị linh mục này chuyển sang vai trò bình luận viên các sự kiện xảy ra trong đời sống như các streamer trên mạng xã hội để tăng lượt view tạo độ sướng cũng như gây dựng hình ảnh cá nhân. Nếu bình luận theo hướng tích cực để bà con giáo dân có cái nhìn đúng đắn về các vấn đề xã hội thì không nói làm gì, nhưng đằng này, linh mục N.N.N.Phong lại bình luận theo khía cạnh tiêu cực, nhồi nhét vào đầu giáo dân tư tưởng cực đoan, bất mãn với chế độ, lập dị với xã hội, tách biệt giáo xứ ra khỏi xu hướng chung của toàn xã hội, một mình một ngựa không coi ai ra gì, xem thường kinh thánh, mượn giáo đường để tuyên truyền ý đồ thâm độc của linh mục N.N.N. Phong.
Nếu thường xuyên theo dõi tin tức trên mạng xã hội thì quý độc giả chắc không còn lạ gì với các bài thuyết giảng lồng ghép các sự việc với nội dung xuyên tạc, sai sự thật để nói xấu đất nước của vị chủ chăn này. Với tư cách là linh mục nhưng N.N.N.Phong lại đi xuyên tạc lịch sử, cho rằng ngày lễ 30/4 là “một vết nhơ trong lịch sử Việt Nam, nỗi nhục nhã của nhân dân Việt Nam”. Thậm chí, vị linh mục này còn dám bôi nhọ hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh – lãnh tụ vĩ đại không những của dân tộc Việt Nam mà còn cả bạn bè năm Châu cũng phải ngưỡng mộ tài năng của Bác. Hai ví dụ trên chỉ là số nhỏ trong vô vàn lời lẽ xuyên tạc được che đậy, núp dưới danh nghĩa là các buổi Thánh lễ cầu nguyện cho Công Lý và Hòa bình diễn ra hàng tháng.

Không dừng lại ở đó, N.N.N.Phong còn lợi dụng nhà thờ Thái Hà thành nơi chứa chấp cho số đối tượng chống đối, có tư tưởng bất mãn với chế độ, thường xuyên vi phạm pháp luật. Một nơi linh thiêng của Dòng chúa cứu thế đã bị linh mục này làm cho ô uế, mất đi sự tôn nghiêm mà nó vốn có. Không hiểu chúa nghĩ gì nhỉ? Chắc buồn lắm đây vì chúa đâu có dạy thế.
Bởi những lý do trên mà trong nhiều năm qua, đã có rất nhiều ý kiến đòi xử lý, thuyên chuyển vị linh mục này sau nhiều hành động phá hoại, lợi dụng lòng tin của giáo dân để tiến hành nhiều hoạt động đi ngược với giáo lý. Những lời kêu gọi đó đã đến Tòa Tổng giáo phận Hà Nội và việc bị điều chuyển chỉ còn là vấn đề về thời gian.
Tân Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Hà Nội là Đức Cha Giuse Vũ Văn Thiên đang có nhiều hành động thiết thực nhằm chấn chỉnh lại hoạt động của Giáo phận, việc làm đầu tiên là thay đổi, chấn chỉnh lại đội ngũ linh mục tại Giáo phận. Những vị linh mục có hành động lệch lạc, trái với quy định của Giáo hội sẽ bị điều chuyển công tác.
Cho đến nay, Linh mục N.N.N.Phong vẫn chưa lên tiếng nhưng theo như một Linh mục “cùng hạng” cũng được “hồng ân” thuyên chuyển đợt này – Linh mục Lê Ngọc Thanh (điều hành Ban Truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn sẽ chuyển về nhà thờ Sáu Bọng ở Cần Thơ, thuộc Giáo phận Long Xuyên và là thành viên tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Vĩnh Long) thì việc thuyên chuyển của Tỉnh dòng diễn ra hết sức bình thường và không hề có bất cứ sức ép nào từ giới chức và từ giáo hội cấp trên.
Quay lại với sự ra đi của Linh mục N.N.N.Phong, chắc chắn với những dự định của Tỉnh dòng và sự tham vấn của các Linh mục thuộc Hội đồng tư vấn Tỉnh dòng thì điều này không thực sự đường đột; Linh mục này cũng có thể đã được báo trước… Đó cũng là lí do với nhiều người thì nó hơi bất ngờ và đường đột nhưng với Linh này mọi
sự đã an bài và bằng chứng là thay vì tru tréo lên án, chửi rủa nhà nước đã can thiệp như mọi khi thì ông ta lại im lặng, chấp nhận ra đi trong vâng phục…
Sau sự ra đi của N.N.N.Phong, một vấn đề khác được đặt ra, đó là Dòng chúa cứu thế Thái Hà sẽ ra sao trong thời gian tới. Chắc chắn sẽ có nhiều sự đổi thay?, đó là điều dễ thấy, bởi dù sao trong mối tương quan liên hệ thì sự thay đổi một nhân lõi tất yếu luôn kéo theo những sự biến đổi và khác thường.
Cụ thể, các Thánh lễ Công lý và hoà bình cuối tháng mặc dù sẽ vẫn diễn ra bởi đó là đặc trưng và cũng là hoạt động được Tỉnh dòng tập trung thực hiện nhiều năm nay. Nhưng trong các buổi thánh lễ đó sẽ không còn những luận điệu xảo trá, mị dân, đi ngược lại lợi ích dân tộc được thốt ra từ N.N.N.Phong. Sứ vụ này sẽ được trao gửi cho Linh mục khác, sự rời đi của Linh mục N.N.N.Phong sẽ là cơ hội để Dòng chúa cứu thế Thái Hà cải thiện những tai tiếng bấy lâu nay cũng như xây dựng lại hình ảnh cho chính mình trong mắt dư luận.
Một lần nữa, xin chúc mừng giáo xứ Thái Hà và tiện thể cũng chúc mừng riêng cá nhân linh mục N.N.N.Phong được điều chuyển mục vụ tại vị trí mới. Mọi tai tiếng của vị linh mục này có thể bị xóa bỏ nếu khi về giáo phận mới, có chăng vị linh mục này sẽ biết ăn năn về những lỗi lầm mình đã gây ra và thay vào đó là hết lòng phụng sự Thiên Chúa, hoạt động tích cực, có ích cho xã hội tại Tỉnh dòng nơi linh mục nhậm chức./.

ĐÁNH KẺ CHẠY ĐI

 ĐÁNH KẺ CHẠY ĐI

——————
Các cụ ta có câu nói nhân nghĩa: "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại". Ai chẳng có lần vấp ngã, quan trọng là sau mỗi lần vấp ngã biết nhận ra lỗi lầm và thực tâm muốn sửa chữa, khắc phục! Tuy nhiên, đối với loại sai lè lè mà không biết hối cải, lại còn giở giọng mất dạy, xỏ xiên, mặt trơ trán bóng... thì nên "ĐÁNH" CCMNĐ!
Bùi Phương Khánh Thy là một cái tên "lạ hoắc", nhưng lại được chọn hát chính, trong một chương trình truyền hình trực tiếp, của dịp đặc biệt - Chào mừng Quốc khánh, trên sóng Đài PT-TH Hà Nội? Với tầm quan trọng đặc biệt như vậy, việc cô ả này quên lời, hát lệch tông, yếu kém về năng lực... đã nói lên điều gì?
Trách nhiệm đầu tiên thuộc về những cá nhân phụ trách lựa chọn, kiểm duyệt chương trình, cụ thể là ca khúc "Mười chín tháng Tám". Đã thực sự đảm bảo các khâu tập luyện, duyệt chương trình hay chưa? Có khuất tất, đi ngày đi đêm, đi tắt đón đầu gì phía sau không?
Đáng trách tiếp theo là bản thân ả "ca sỹ" này. Bản thân chưa đủ "phẩm cấp", năng lực lại chưa có ý thức cố gắng tập luyện kỹ càng... Sau khi "gây họa" lại có thái độ nhơn nhơn, lại còn dám mất dạy, chế câu thơ về Bác Hồ!
Chúng tôi đề nghị, mong muốn UBND Thành phố Hà Nội chỉ đạo các cơ quan chức năng, Đài PT-TH Hà Nội rà soát, kiểm điểm, rút linh nghiệm sâu sắc và xử lý kỷ luật nghiêm khắc các cá nhân có trách nhiệm liên quan.
Làn sóng phẫn nộ, chỉ trích của dư luận đã là hình phạt và là "án treo" đối với sự nghiệp ca hát của cô "ca sỹ" Bùi Phương Khánh Thy. Các cơ quan, đơn vị có liên quan lấy đây là bài học sâu sắc, nên liệt cô này vào "danh sách đen"!
Ps: Với sự hỗn láo, mất dạy, không cầu thị của ả này, tôi nghĩ từ giờ ả có đi hát vỉa hè thì tôi cũng sẽ tránh xa cái vỉa hè đấy ra!
Tuệ Phong



Đằng sau luận điệu đòi xoá bỏ một số điều luật trong Bộ luật Hình sự

 Khi loài người đang ở thời kỳ mông muội, họ đã biết đặt ra các quy ước, quy định bằng miệng hay các chỉ dấu với nhau. Các quy định đó đưa ra giới hạn để mọi người phải tuân thủ và đảm bảo các nguyên tắc chung. Khi xã hội ngày càng văn minh, tiến bộ, nhà nước xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật, buộc tất cả mọi người trong xã hội đó có nghĩa vụ chấp hành, tuân thủ và nếu như ai vi phạm thì phải chịu các biện pháp xử lý tương ứng.


Thời đại ngày nay, mọi quốc gia trên thế giới đều quản lý xã hội bằng pháp luật và các quốc gia hoàn thiện hệ thống pháp luật theo tình hình, đặc điểm, điều kiện cụ thể. Điều đó thể hiện sự tiến bộ, văn minh của loài người.

Thế nhưng, hiện một số người, nhất là số cơ hội chính trị có quan hệ với các tổ chức thù địch, đối tượng phản động lưu vong, chống phá Nhà nước từ bên ngoài đang tìm cách đi ngược lại sự văn minh, tiến bộ xã hội. Các đối tượng tìm kiếm sự can thiệp từ bên ngoài nhằm kêu gọi xóa bỏ một số điều luật với các mục đích chính trị xấu.

Chẳng hạn, các đối tượng kêu gọi xóa bỏ một số điều luật được quy định tại Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi năm 2017), bao gồm một số điều luật thuộc nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia như: Điều 109 "Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân"; Điều 117 "Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam". Hay như Điều 331 "Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân" thuộc Chương XXII về các tội xâm phạm trật tự quản lý hành chính...


Ảnh minh họa.

Thực chất, việc kêu gọi xóa bỏ các điều luật này xuất phát từ các đối tượng có âm mưu, hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước. Vậy, mục đích của các đối tượng kêu gọi xóa bỏ các điều luật này là gì?

Thứ nhất, các đối tượng đang muốn đưa mình thoát khỏi "vùng cấm" của luật pháp, muốn đứng ngoài vòng pháp luật để dễ bề hoạt động chống phá mà không bị chế tài pháp luật xử lý. Các đối tượng đang cố gắng tạo cho mình một vành đai an toàn, nằm trong "nhóm lợi ích" vượt ra ngoài sự quản lý của pháp luật để tiến hành các hoạt động chống phá Nhà nước như: Tuyên truyền chống Nhà nước; thành lập các tổ chức chính trị đối lập, đối trọng với Đảng Cộng sản Việt Nam… mà không bị pháp luật cấm đoán.

Thứ hai, các đối tượng muốn gây sự chú ý từ bên trong lẫn bên ngoài, thông qua các hoạt động tuyên truyền kêu gọi, tẩy chay, đòi xóa bỏ các điều luật nhằm gây sự chú ý cho dư luận trong nước cũng như cộng đồng quốc tế, nhất là các tổ chức theo dõi nhân quyền, các cơ quan truyền thông thiếu thiện chí, thường xuyên có các bài viết chống phá Việt Nam như đài RFA, RFI... Các hoạt động kêu gọi nhằm đánh lạc hướng dư luận để tạo suy nghĩ rằng môi trường chính trị của Việt Nam đang "rối ren"; tâm lý người dân bất ổn, hoang mang, qua đó hòng tạo áp lực dư luận để đòi hỏi phải thay đổi các quy định hoặc xóa bỏ các điều luật này.

Thứ ba, tất cả các hoạt động kêu gọi xóa bỏ các quy định của điều luật trên không nằm ngoài âm mưu tạo ra môi trường thuận lợi để tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước, mục đích hướng đến là thay đổi nhận thức của đông đảo quần chúng toàn xã hội, tiến tới xóa bỏ, lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Việc kêu gọi xóa bỏ một số điều luật trong Bộ luật Hình sự Việt Nam nhằm xuyên tạc, vu khống, hạ bệ hình ảnh Việt Nam, cho rằng chúng ta vi phạm dân chủ, nhân quyền; vu cáo nhà nước sử dụng các điều luật này để "bóp nghẹt" quyền tự do dân chủ, các quyền căn bản của công dân được Hiến định.

Các đối tượng chống phá muốn xóa bỏ các điều luật nói trên đều nằm trong âm mưu, ý đồ hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia và đây không phải là thủ đoạn mới. Các Bộ luật Hình sự trước đây khi ban hành và thực thi thì các tổ chức, cá nhân thù địch, phản động cũng tìm cách đả phá, đòi huỷ bỏ những điều luật mà họ cho rằng "lạc hậu", "trói cột", "bịt miệng"…

Thời gian qua, đã có nhiều đối tượng phạm tội, bị truy tố theo các tội danh quy định tại Điều 109, Điều 117, Điều 331, Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017). Trong đó, phạm tội quy định tại Điều 117 "Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" có thể kể đến các đối tượng như: Nguyễn Đình Thành (SN 1991, trú tại xã Hội Nghĩa, thị xã Tân Uyên, Bình Dương), Nguyễn Năng Tĩnh (SN 1976, trú tại xóm 11, xã Quỳnh Hưng, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An), Nguyễn Đức Hùng (trú tại phường Kỳ Phương, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh)… Các đối tượng này đều có hành vi làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Việt Nam. Những hành vi này ảnh hưởng đến an ninh trên lĩnh vực văn hóa, tư tưởng, tác động đến đời sống tinh thần và sự thống nhất về nền tảng tư tưởng chính trị, làm ảnh hưởng đến niềm tin của quần chúng nhân dân vào hệ thống chính trị… Hành vi phạm tội của các đối tượng đều bị truy tố, xử lý theo tội danh, điều khoản tương ứng, đúng quy định pháp luật.

Thực tế, không phải vì nhận thức thiếu hiểu biết dẫn tới phạm pháp mà hầu hết các đối tượng đều hiểu rõ những hành động của mình là trái với quy định của pháp luật, là phạm tội, nhưng với các động cơ khác nhau, họ vẫn cố tình thực hiện hành vi phạm tội. Thậm chí không ít đối tượng dù bị cơ quan chức năng nhiều lần cảnh cáo, nhắc nhở hay xử phạt hành chính, xử lý hình sự nhưng sau đó vẫn bất chấp, cố tình thực hiện hành vi, thách thức pháp luật. Do đó, việc xử phạt với các điều khoản tương ứng hành vi, tính chất phạm tội là việc làm đương nhiên của cơ quan bảo vệ pháp luật. Điều đó càng cho thấy sự nghiêm minh của pháp luật và việc xử lý đó được cộng đồng xã hội đồng tình ủng hộ (ngoại trừ các phần tử tham gia các tổ chức phản động, chống phá Nhà nước).

Một nguyên tắc trong xây dựng nhà nước pháp quyền là phải thượng tôn pháp luật, không ai có thể đứng ngoài pháp luật. Dù là ai, vị trí nào, gia thế ra sao thì khi vi phạm đều xử lý bình đẳng và pháp luật hình sự cũng quy định rõ các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự. Theo đó, những ai chủ mưu, cầm đầu, cố tình thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội, phạm tội nhiều lần, tái phạm nguy hiểm… thì sẽ bị tăng nặng trách nhiệm hình sự. Ngược lại, những ai vì nhận thức thấp kém, phạm tội do bị rủ rê, lôi kéo; biết ăn năn, hối lỗi, thành khẩn khai báo… thì được giảm nhẹ hình phạt. Khi xét xử, luận tội, toà án xem xét công và tội rõ ràng, công minh.

Việc điều tra, truy tố, xét xử các bị can, bị cáo tuân thủ theo quy định của Bộ luật Hình sự và Bộ luật Tố tụng hình sự, quá trình xét xử đảm bảo việc tranh tụng dân chủ trước toà. Các vụ án xét xử bị cáo theo các tội danh mà các đối tượng thường xuyên có hoạt động kêu gọi xóa bỏ như Điều 109, Điều 117, Điều 331 Bộ luật Hình sự cũng đảm bảo theo quy định, nguyên tắc đó. Các hoạt động tố tụng đều thực hiện theo các trình tự, thủ tục được luật pháp quy định, thể hiện sự công khai, minh bạch, trách nhiệm trong các hoạt động công tố và các bản án được xem xét khách quan, người dân ủng hộ, điều này cũng góp phần củng cố niềm tin của nhân dân đối với Nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam.

Ổn định chính trị - xã hội là điều kiện tiên quyết để thúc đẩy sự phát triển kinh tế của đất nước. Bài học từ một số quốc gia vùng Trung Đông, Bắc Phi, Nam Mỹ… cho thấy, khi xã hội bất ổn, rối ren, hậu quả khủng hoảng đến với người dân là không thể lường, sự bất ổn đó tác động trực tiếp đến tính mạng, sức khoẻ, làm đảo lộn đời sống vật chất, tinh thần của người dân. Và một trong những nguyên do dẫn tới sự bất ổn đó là có bàn tay chống phá của các thế lực xấu, sự bào mòn các giá trị căn bản của luật pháp và xã hội.

Do đó, bảo vệ sự ổn định chính trị - xã hội, tăng cường tính nghiêm minh của pháp luật là yếu tố căn bản, góp phần tạo nên một xã hội công bằng, bền vững, loại trừ các nguy cơ can thiệp, chống phá, lật đổ chính quyền nhân dân, đó là mục tiêu tối thượng trong công cuộc bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội. Việc đòi bỏ điều luật này, điều luật kia dưới vỏ bọc dân chủ, nhân quyền chỉ là chiêu trò, thủ đoạn của các thế lực chống phá nhằm gây rối ren, bất ổn xã hội./.

Nguyễn Huân - Nguồn: CAND

ĐIỀU GÌ ĐANG XẢY RA

   Hoa Sen

        Khi đọc những dòng chữ này tôi tự mình hỏi điều gì đang xảy ra vậy, từ bao giờ việc xâm lược, bóc lột nhân dân ta bỗng dưng được viết thành như vậy. Phải chăng ý của những người biên soạn sử dụng cụm từ “thu hút thêm nhiều lao động khốn khó từ nhiều nơi” là việc “ca ngợi” thực dân Pháp lập nên các đồn điền cao su để tạo “công ăn việc làm” cho những người dân khốn khổ, tạo điều kiện cho họ có cuộc sống tốt đẹp hơn sao? Hay thực tế là Pháp và lũ địa chủ tay sai cướp đất của nông dân lập đồn điền, đẩy họ vào con đường khốn khó tột cùng?

        Trong bài thơ “Ba mươi năm đời ta có Đảng” nhà thơ Tố Hữu có những câu thơ nói về về đề trên, như sau:

“Cha trốn ra Hòn Gay cuốc mỏ,

Anh chạy vào Đất Đỏ làm phu.

Bán thân đổi lấy đồng xu,

Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”.

        Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu từng kể lại rằng: Bố của ông La Văn Cầu ngày xưa cao to, đẹp trai lắm, nhưng sau khi bị Pháp bắt đi phu đồn điền, đi mấy năm trời về người gầy gò trơ xương, xơ xác không còn chút sức sống... Từ đấy ông căm thù thực dân Pháp lắm, nghĩ đến bác càng muốn tham gia kháng chiến đánh đuổi quân cướp nước hơn. Thử hỏi nếu "thu hút" thì sao người dân phải căm thù thực dân Pháp nhỉ?


        Tôi cũng chẳng phải là nhà nghiên cứu ngôn ngữ nhưng tôi hiểu từ “thu hút” khác hoàn toàn mà thậm trí là trái nghĩa với hành vi bắt, ép buộc đi phu đồn điền. Những người dân nghèo bị cướp ruộng đất, không có công việc không kế sinh nhai và hoàn cảnh ép buộc đến con đường cuối cùng. Thử hỏi rằng liệu mấy người xa gia đình, xa quê hương hàng nghìn cây số để “bán thân đổi lấy đồng xu”.

        Sung sướng gì khi xác người chất đầy gốc cây cao su? Cuộc sống thường ngày cơm gạo thì đỏ như củ nâu, thức ăn rặt cá kho, thịt heo thì chỉ có xương, da. Có những phu không lối thoát, đã chọn “bước đường cùng”: chặt tay, nhảy suối tự tử, treo cổ tự tử...

        Môn lịch sử chưa biến thành môn tự chọn mà đã thấy xuất hiện sự “cẩu thả” trong việc biên soạn những vấn đề lịch sử thì liệu hỏi rằng lịch sử dân tộc, truyền thống đất nước và giá trị của hòa bình sẽ còn được bao ngày nữa đây? Một đất nước mà không coi trọng lịch sử dân tộc thì chẳng mấy chốc đất nước đó cũng rơi vào hỗn loạn, mất ổn định và không thể phát triển. Hy vọng rằng lịch sử sẽ được trả về đúng với giá trị vốn có của nó./.

Nhìn lại: HUỲNH THỤC VY- "NGƯỜI ĐẸP LÀNG RẬN" BỊ TÒA ÁN TX BUÔN HỒ (ĐẮC LẮC) RA LỆNH BẮT THI HÀNH ÁN

Mới đây, Chánh án TAND Thị xã Buôn Hồ (tỉnh Đắc Lắc) ra Quyết định số 01/2021/THAHS-QĐ Hủy Quyết định hoãn chấp hành án phạt tù đối với Huỳnh Thục Vy, SN 20/11/1985, ĐKTT ở Tổ dân phố Hợp Thành 2, phường Thống Nhất, thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắc Lắc.
Hình trên: Quyết định số 01/2021/THAHS-QĐ Hủy Quyết định hoãn chấp hành án phạt tù đối với Huỳnh Thục Vy

Vậy là, sau gần 3 năm được tạm hoãn thi hành án vì đang có thai và nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi, bị cáo Huỳnh Thục Vy buộc phải chấp hành thi hành án phạt tù 2 năm 9 tháng về tội “xúc phạm Quốc kỳ.”
Nhớ lại chuyện năm 2018, cùng là con gái với nhau nên Hoàng Ngân Thương đã vào trang fb của bạn Huỳnh Thục Vy ở địa chỉ

Nguyên văn như sau.

-----

TƯ VẤN PHÁP LUẬT MIỄN PHÍ CHO BẠN HUỲNH THỤC VY!


(Phiếu tư vấn số 1)

Thưa bạn!

Bạn là công dân Việt Nam, phạm tội trên lãnh thổ VN, nên bạn chớ có hy vọng hão huyền về sự cứu vớt của lũ ba que hải ngoại hay bất kỳ thế lực ngoại bang nào.

Bạn bị Cưỡng chế dẫn giải hôm qua nhưng bạn đã được cho về, tại ngoại để điều tra là do quy định nhân đạo của pháp luật VN đối với người nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi chứ chả phải Công an TX Buôn Hồ sợ các bạn rân chủ biểu tình đòi người đâu ạ!

Tốt nhất là bạn ngoan ngoãn chấp hành quyết định Cấm đi khỏi nơi cứ trú và 4 điểm a, b, c, d của Khoản 4 Điều 119 Bộ luật Tố tụng Hình sự., nếu không, bạn sẽ bị tước đi cái ưu đãi nhân đạo của pháp luật.

Khoản 4 Điều 119. Tạm giam Bộ luật Tố tụng Hình sự số 101/2015/QH13 ngày 27 tháng 11 năm 2015 quy định như sau:

"4. Đối với bị can, bị cáo là phụ nữ có thai hoặc đang nuôi con dưới 36 tháng tuổi, là người già yếu, người bị bệnh nặng mà có nơi cư trú và lý lịch rõ ràng thì không tạm giam mà áp dụng biện pháp ngăn chặn khác, trừ các trường hợp:

a) Bỏ trốn và bị bắt theo quyết định truy nã;

b) Tiếp tục phạm tội;

c) Có hành vi mua chuộc, cưỡng ép, xúi giục người khác khai báo gian dối, cung cấp tài liệu sai sự thật; tiêu hủy, giả mạo chứng cứ, tài liệu, đồ vật của vụ án, tẩu tán tài sản liên quan đến vụ án; đe dọa, khống chế, trả thù người làm chứng, bị hại, người tố giác tội phạm hoặc người thân thích của những người này;

d) Bị can, bị cáo về tội xâm phạm an ninh quốc gia và có đủ căn cứ xác định nếu không tạm giam đối với họ thì sẽ gây nguy hại đến an ninh quốc gia."

Thân,

Hoàng Ngân Thương 

TƯ VẤN PHÁP LUẬT TIẾP CHO BẠN HUỲNH THỤC VY.

(Phiếu tư vấn số 2)

Có người là bạn bè với Huỳnh Thục Vy lý sự rằng "Vy chỉ đứng bên lá cờ bị xịt sơn, còn ai là người xịt sơn thì công an phải đến nhà Vy để hỏi..."

Thế nhưng, Huỳnh Thục Vy đã phát biểu trên đài RFA thú nhận rằng chính bạn là người xịt sơn lên lá Cờ VN.

Bạn Vy cùng một vài người bạn của Vy cho rằng "Xịt sơn lên cờ máu là một phần của quyền tự do biểu đạt của công dân theo luật quốc tế bất chấp luật rừng của chính quyền độc tài."

Thưa bạn, Việt Nam là 1 quốc gia có chủ quyền- thành viên LHQ, có hệ thống pháp luật độc lập.

Các bạn "dân chủ cuội" thường đòi hỏi phải Thượng tôn pháp luật. Đó là đòi hỏi đúng. Pháp luật phải được tôn trọng.

Nếu công dân Mỹ sống ở Mỹ thì thì phải tuân thủ pháp luật Mỹ.

Tương tự như vậy, Nếu là công dân VN sống ở VN thì phải có bổn phận tôn trọng luật pháp VN.

Bộ luật Hình sự số 100/2015/QH13 ngày 27 tháng 11 năm 2015 đã quy định:

"Điều 351. Tội xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, Quốc ca

Người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, Quốc ca, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm."

Theo quy định trên, tội xúc phạm quốc kỳ, quốc huy là hành vi nhạo báng, xé, đập phá, bôi bẩn, vẽ bậy, làm ô uế, đốt quốc kỳ, quốc huy hoặc các hành vi khác làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự quốc gia.

Không có bất kỳ một quốc gia nào, không một tổ chức nào, dù mang danh quốc tế có quyền can thiệp vào sự độc lập xét xử của Tòa án VN!

TƯ VẤN PHÁP LUẬT TIẾP CHO BẠN HUỲNH THỤC VY.

(Phiếu tư vấn số 3)

Bên nhà bạn Huỳnh Thục Vy, Bạn Vy cùng một vài người bạn của Vy cho rằng "Xịt sơn lên cờ máu là một phần của quyền tự do biểu đạt của công dân theo luật quốc tế bất chấp luật rừng của chính quyền độc tài."

Có khá nhiều bạn la ó, Luật pháp VN là luật pháp rừng rú nên mới có tội danh này chứ ở các nước khác không có!

Bạn Vy và các bạn đều NHẦM!

Trên thế giới có rất nhiều nước có quy định nghiêm khắc với hành vi xúc phạm quốc kỳ, đó là các nước Algeria Argentina Austria China Croatia Denmark Finland France Germany Israel Italy Japan New Zealand Pakistan Philippines Saudi Arabia Serbia Switzerland Turkey.....

Các bạn bên nhà Huỳnh Thục Vy đa phần là người "ở bển" nên đương nhiên rành rẽ tiếng Anh hơn tớ. Các bạn có thể tự kiểm chứng nha!

Và vì đa phần các bạn là "ở bển" nên đương nhiên các bạn biết ông Donald J. Trump là ai rồi, phỏng?

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 29/11/2016 viết trên Twitter: "Không ai được phép đốt cờ Mỹ - nếu họ làm thế, phải có hậu quả - có thể là bị tước quyền công dân hoặc vào tù".

Nguyên văn lời ông Donald J. Trump viết, đương nhiên là bằng tiếng Anh, có link đàng hoàng, tớ không phịa ra được nha!

----

"Donald J. Trump

Nobody should be allowed to burn the American flag - if they do, there must be consequences - perhaps loss of citizenship or year in jail!"

https://twitter.com/realDonaldT.../status/803567993036754944

Thân, 

Luật gia Hoàng Ngân Thương

Tâm sự thêm với Huỳnh Thục VyThương chả dám "dạy đời" bạn đâu. Nhưng mình nghĩ: Bạn nên cố gắng cải tạo tốt trong tù để chờ đợi giảm án, tha tù trước thời hạn. Về nhà rồi làm lại từ đầu. Vy còn trẻ mà! Chớ có tư tưởng chờ đợi bọn Việt Tân vận động để xuất cảnh sang Mỹ như một số đồng rận của Vy là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (mẹ Nấm) hay Trần Thị Nga...

Hãy nghe Trần Thị Nga về hiện tình của chị ấy ở Mỹ nè:


Trần Thị Nga: “Thuê nhà không được vì chủ nhà đòi phải có Social; có nhà rồi thì không được sử dụng điện, gas, nước, Internet. Vì các công ty đó chỉ bán hàng cho những người có Social. Không được mua bảo hiểm y tế vì không có Social. Bị bệnh thì tự mà làm bác sĩ cho mình chứ không được đi làm tiền đâu mà trả viện phí. Được sống nhưng không được phép kiếm sống vì không có Social. Đi làm giấy tờ gì cũng không được vì không có Social. Mà Social lại đòi phải có giấy tờ, sống thì phải ăn, ăn mà không được đi làm kiếm ăn thì lấy gì để sống. Sống mà không có ăn, phải đi xin trợ cấp thì không được trợ cấp vì trợ cấp chỉ dành cho người có Social.

Được đến Mỹ, đất nước tự do như bao người nói là có “phúc”, phải biết ơn người này, biết ơn kẻ kia. Kết quả là đến Mỹ 2 năm rồi cả gia đình già trẻ lớn bé sống cảnh không giấy tờ, sống chờ đợi trong vô vọng. Được quyền sống nhưng không được quyền kiếm sống. Không trợ cấp cũng chẳng có cái quyền gì ngoài quyền hít không khí để tồn tại”…